Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 10)




Bên trong caffe khá ấm nhưng bên ngoài trời thì rõ ràng sương đang xuống nhiều hơn, nó có thể nhìn thấy rõ sương đọng lại thành từng giọt trên khung cửa kính. Mọi thứ đều đẹp nhẹ nhàng, mọi thứ đều lung linh như trong tưởng tượng của nó về Đà Lạt…Ly caffe nóng ấm áp trong lòng bàn tay, giọt đắng màu đen từ từ chảy vào cổ họng, đọng lại một chút đắng ở đầu môi…
-         Caffe đắng lắm hay là nhox cho thêm đường vào đi
Chị nhẹ nhàng lên tiếng phá tan sự im lặng. Nó mĩm cười
-         Không sao. Nhox uống thế này quen rồi
-         Nhưng sẽ đắng
-         Thì nó vốn đắng mà chị
-         Khờ quá! Uống đắng mà cứ uống hoài
-         Nói đắng chứ cũng có chút ngọt mà
-         Nhưng vẫn đắng đúng không
-         Ừ! Vẫn đắng
Chị đưa ly caffe của mình lên uống một ngụm nhỏ rồi cười nhẹ
-         Caffe của chị ngọt hơn nè! Thử hok
-         Có kem, có đường ngọt hơn đúng rồi
-         Nhưng hổng có kem có đường caffe của chị cũng sẽ ngọt hơn của nhox đó
-         Sao ngọt hơn được?
-         Ngọt hơn thiệt mà
-         Vì sao?
-         Hihi vì nó là caffe của chị chứ sao
Chị lém lỉnh lè lưỡi trêu nó rồi quay mặt nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Nó lắc đầu với cái lí do ngang cùn của chị. Chẳng biết nảy giờ chị tranh luận với nó hay đang có ý gì nửa, không đầu không đuôi, chẳng có gì rõ ràng. Chị vốn là vậy, luôn thích nói những điều chẳng ai hiểu đâu vào đâu đó, vô thưởng vô phạt.

Hai đứa lại im lặng thưởng thức món caffe của riêng mỗi người. Tiếng nhạc vẫn nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa ở phía xa. Dường như đến đây người ta đều tự biết phải trò chuyện nhỏ đi nếu không muốn nói là thì thầm. Từ trước đến giờ nó đều có thói quen chọn những quán caffe có đông khách, những quán caffe ở chỗ nhộn nhịp đông người  rồi ngồi trong một góc nào đó để lặng lẽ uống caffe. Nó thích tìm đến nơi đông người để trốn vào cái vỏ lạnh lùng im lặng của mình…nhưng đây là lần đầu tiên nó cảm nhận được điều mới lạ, đôi khi uống caffe ở một nơi lặng lẽ như thế này cũng thú vị lắm chứ. Thật kỳ lạ là trong lúc này nó hoàn toàn không nghĩ đến em, nó cũng tự hỏi tại sao lại không nghĩ đến em dù em mới đi hôm qua thôi mà…và rồi nó cũng tự mĩm cười chọn cho mình một câu trả lời chính xác nhất…Nó đã hứa với chị là sẽ không buồn nửa mà, nếu đã hứa với chị không buồn nửa thì rõ ràng nó không thể nghĩ đến em lúc này…Chị lại lên tiếng, lần này vẫn là nụ cười
-         Ngày mai mình ở lại đây tiếp nha nhox
-         Hồi nảy nói rồi mà
-         Chị biết…chị muốn nhox hứa mai sẽ ở lại đây với chị tiếp thui
-         Ừ…thì ở…
-         Vậy ngày mốt cũng ở luôn được không nhox?
-         Hix tính ở đây luôn thiệt hả trời
-         Hì…nếu được vậy thì tốt lắm luôn.
-         Coi bộ thích ở Đà Lạt hơn SG ghê ta
-         Không phải…chị chỉ không muốn nhox về SG sớm thôi
-         Tại sao?
-        
Chị cười nhẹ rồi quay mặt nhìn ra khung cửa sổ một lần nửa. Nó im lặng nhìn chị. Nó chẳng muốn hỏi thêm vì nó biết một chút nửa chị sẽ tự nói tiếp với nó tất cả. Lại kết thúc một bài hát…
-         Trong tuần này bé Thy sẽ bay…nhưng mà chị hổng biết ngày nào…nên
-         Nên chị muốn nhox ở đây chứ gì
Nó mĩm cười….đây là lần đầu tiên nó cắt ngang lời chị. Nó tưởng chị sẽ giận nó, nhưng không chị cốc nhẹ lên đầu nó nháy mắt

-         Nhox khờ…lâu lâu thông minh ghê ha
-         Ừ!
-         Chị cũng tính giấu nhox, nhỏ Hân với Phong cũng hổng cho chị nói với nhox.
-         Vậy sao giờ nói chi
-         Tại chị không thích nhox giấu chị chuyện gì hết. Mà không muốn nhox giấu chị nên chị cũng không muốn giấu nhox chuyện gì.
-         Vậy à…
-         Hì! Mọi người sợ nhox về SG rồi sẽ lại buồn. Nên chị mới muốn nhox ở lại đây…
Nó đưa ly caffe lên uống một ngụm…caffe càng lúc càng đắng thì phải.
-         Nhox đâu phải con nít đâu mà lo. Mọi chuyện đã kết thúc rồi nhox tự biết mình làm gì mà.
-         Nhưng về đó chị sợ nhox sẽ làm gì đó không hay. Nhox cứng đầu và hay nổi loạn lắm. Ở đây tốt hơn…ở đây có chị mới trị được nhox con thôi hihi
-         Sax…tự tin ghê. Mà nhox có nổi loạn hồi nào đâu
-         Sao hổng có…nói chung ở đây với chị, không cho nhox có cơ hội nổi loạn
-         Lo xa quá bà cụ ơi. Nhox đã nói rồi, về dưới hay ở đây nhox cũng sẽ không có làm gì đâu. Nhox tự biết mình được phép làm gì, không được phép làm gì mà. Với lại, nhox chẳng muốn làm Thy hay ai khác phải đau khổ lo lắng vì nhox nửa. Mọi thứ kết thúc từ hôm qua rồi…
-         Thiệt hok
-         Thiệt!
-         Vậy mĩnh vẫn tiếp tục ở đây ha
-         Sax…nói vậy cũng hổng chịu tin nhox nửa
Chị không nói gì mà đứng dậy đi qua ngồi xuống bên cạnh nắm lấy tay nó…Phù, nói vậy mà cũng không giấu chị được nửa. Ngồi bên đó, trời tối mà chị vẫn cảm nhận được bàn tay nó đang siết rất chặt vào thành ghế. Chị xoa xoa nhẹ bàn tay nó rồi cốc một cái lên đầu nó
-         Nhox con đáng ghét. ở đây tốt hơn đó. Về SG lúc này nhox sẽ đau lắm. Chị biết nhox con bất cần nhưng bất cần đâu có nghĩa không biết đau buồn. Chị là chị của nhox, chị hổng lo cho nhox thì lo cho ai nửa đúng hok. Nghe lời nha
-         Đây có phải là lệnh không?
-         Hihi hông!
Nó mĩm cười ngồi dựa lưng vào thành ghế
-         Ờ…thì ở lại đây
-         Vậy mai nhox chở chị đi chơi nửa hen
-         Rồi!
Chị cười. Nó cũng cười. Đà Lạt bên ngoài khung cửa sổ hình như cũng cười. Có lẽ ở đây sẽ tốt hơn, ít nhất nó ở đây thì mọi người quan tâm nó sẽ bớt lo lắng hơn mặc dù giờ này có về dưới thì nó biết nó cũng sẽ không đi tìm em hay làm gì đó nổi loạn để giành lấy em lại nửa, Với nó mọi thứ đã kết thúc, nó và em đã hứa hẹn, em đã là vợ người khác, dù có làm gì đi nửa nó cũng không bao giờ cho phép mình làm điều ngu ngốc, làm điều ngu ngốc vào giây phút này không chỉ tổn hại đến em mà còn làm cho những người xung quanh ít nhiều sẽ bị tổn thương theo. Ai cũng ủng hộ nó, lo lắng cho nó…càng lo lắng thì nó càng phải tự biết giữ cho họ tránh xa những rắc rối sẽ xảy đến.
-         Nhox có muốn nói chuyện với bé Hân không?...Bé lo cho nhox lắm đó. Tại bé Hân phải về để tiễn bé Thy đi chứ không thì bé Hân sẽ ở lại đây đi chơi với hai đứa mình rồi.
-         Ờ…thôi được rồi để tối về nhox call cho Hân. Ủa vậy anh Phong đưa nhỏ Hân về hả chị
-         Uhm…hắn tình nguyện đó
-         Nhox tưởng chị bắt về chứ
-         Tính bắt rùi mà hắn tự đòi về trước đó.
-         Ờ để nhỏ Hân về một mình cũng buồn.
-         Hix chị đang nghĩ hổng biết tên tài xế đó về rùi hắn có lên rước tụi mình về hok nửa nè…
Chị chống cằm ra vẻ suy nghĩ
-         Thôi nói ảnh ở dưới luôn đi lên chi mất công.
-         Hắn hổng lên rước hai đứa mình về bằng gì giờ
-         Mình đi xe khách về được mà.
-         Thui chị hổng quen đi xe khách đâu. Sợ lắm
-         Sao sợ?
-         Chóng mặt nè, nhức đầu nè…ngồi lâu chắc chị chết luôn
-         Không sao đâu. Hình như giờ có xe giường nằm đó chị. Lên nằm khỏe lắm.
-         Vậy hả. Nhox đi lần nào chưa
-         Chưa!
-         Xí chưa đi sao biết khẻo
-         Nghe bạn nhox nói
-         Nghi quá à
-         Nghi cái gì mà nghi. Thôi không chịu đi xe thì thôi để mai nhox mua chiếc xe đạp rồi đạp tà tà về dưới ha
-         Hihi đồ khùng…đạp nổi hông
-         Chắc nổi
-         Bao lâu tới
-         Cỡ nửa tháng chứ gì
-         Hihi về tới dưới chắc chết queo luôn…
-         Mệt quá vậy giờ sao. Quyết định đi xe khách ha. Tối call cho anh Phong nói ảnh ở dưới luôn đi nha
Chị xụ xụ mặt ngồi nghịch bàn tay nó
-         Uhm…biết rồi…đi mà bị chóng mặt là chị bắt đền nhox đó
-         Ok luôn…cùng lắm là xuống mua xe đạp đi lo gì
-         Hihi đồ khùng!
Chị cười vui vẻ ngồi thấp xuống dựa vào nó khẽ hát nho nhỏ theo bản nhạc đang du dương vang lên phía xa. Nó kéo chiếc cửa sổ ra, cơn gió lạnh thổi lùa vào…vài người ngồi gần đó nhận ra có gió lạnh nên quay qua nhìn nó…nhưng rồi họ cũng chẳng tỏ thái độ gì tiếp tục câu chuyện của riêng họ. Hình như đến với Đà Lạt, tất cả mọi người đều chuẩn bị cho những cơn gió lạnh bất ngờ như thế này thì phải. Chị của nó cũng vậy, chị chẳng tỏ ra bất ngờ vì lạnh gì cả, vẫn vui vẻ nhẩm theo bài hát. Nó quay mặt nhìn ra bên ngoài. Ánh đèn phía xa đã rõ ràng trong tầm mắt hơn vì không còn khung cửa kính đầy sương che mờ đi nửa…giống như tâm trạng nó lúc này vậy, cảm giác nhẹ nhàng bớt đi áp lực rất nhiều. Có vẻ như chính sự có mặt của chị khiến nó bình tĩnh hơn, mạnh mẽ hơn…

Nó đưa ly caffe đã nguồi bớt đi lên miệng uống cạn. Đắng…thực sự caffe ở đây rất đắng, có lẽ cần thêm một vài lần uống caffe nửa nó mới có thể quen với vị đắng mới lạ tại quán caffe này….thêm một thời gian nửa ở lại Đà Lạt để nó làm quen với việc không còn có em bên cạnh nửa, âu cũng là sự lựa chọn ko tồi đúng không nhỉ…Lại có những cơn gió thổi lùa vào trong phòng, nó cảm nhận được mái tóc nó bay nhẹ nhẹ trước gió, hai gò má cóng đi vì lạnh. Ngày trước nó vẫn nghĩ trong đầu một hôm nào đó nó sẽ im lặng đứng nép mình trong góc nào đó của phi trường để nhìn em đi lần cuối, nó sẽ đứng thật im mĩm cười nhìn em từ phía xa, sẽ nhìn thấy đôi mắt em ngơ ngác tìm nó giữa dòng người, nó sẽ im lặng mìm cười nhìn theo chiếc máy bay  đưa em đi thật xa  trên bầu trời, nó sẽ uống cạn li caffe đắng ở một quán caffe nào đó để có thể nhìn rõ từng chiếc máy bay cất cánh, nó sẽ cố nén nỗi đau vào trong tiễn em đi…nó sẽ…nó sẽ….nhưng có lẽ tất cả điều đó sẽ không bao giờ xày ra vì giờ này nó vẫn đang ngồi đây, từ trên cao nhìn xuống nơi cuối cùng nó được nhìn thấy em. Ở đây không thể nhìn thấy em đi, ở đây cũng không có chiếc mày bay nào cất cánh như trong suy nghĩ nó nửa, ở đây chỉ có những cơn gió lạnh nao lòng, chỉ có caffe đắng thật đắng mà thôi…
“…em à anh xin lỗi…đừng tìm anh đâu đó trong dòng người  ở sân bay em nhé! Anh chưa đi máy bay lần nào, anh không biết trên đó có cửa sổ hay không, nếu có hãy đóng cửa sổ lại, đừng mở ra và nhìn xuống bên dưới…vì…anh chẳng có ở đó để nhìn em đi đâu…”

Nó nhớ nó đã tự nói như vậy trước khi khép khung cửa kính caffe lại…. Gió đủ lạnh căn phòng rồi…có lẽ phải thêm một ly caffe nửa thôi.

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 9)




Chẳng biết nó và chị ngồi café bao lâu nửa. Mỗi lần có tâm trạng nó đều như vậy, mãi mê chìm trong suy nghĩ quên cả mọi thứ xung quanh, quên luôn sự có mặt của chị ở đó. Thi thoảng bàn tay nó lại nhói, cả lồng ngực nửa, tất nhiên nó vẫn cố cắn răng tránh để chị phát hiện và lo lắng, về SG phải đi khám lại mới được chứ tình hình kiểu này lấy đâu ra sức khỏe mà đi học, đi làm. Gương mặt non nớt của nó vẫn còn quá sớm để lo lắng những chuyện mang tính chất người lớn, vẫn còn sớm để tạm biệt cuộc sống của một thằng sinh viên ngồi ghế nhà trường…nhưng mấy ai biết được bên trong gương mặt non choẹt này đã vừa mới trãi qua một chuỗi ngày đậm mùi đời, đậm mùi cuộc sống thực sự.
-         Nhox hứa với chị sẽ không buồn nửa mà
Chị đột ngột lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ đưa nó trở về hiện tại. Nó ngơ ngác nhìn chị chưa biết nói gì thì chị tiếp lời luôn, gương mặt chị chẳng còn nụ cười mà ánh mắt có vẻ lo lắng, một chút nghiêm nghị nhìn thẳng vào nó.
-         Hôm qua kết thúc rồi. Nhox đừng như vậy nửa. Chị không muốn thấy nhox buồn, chị ghét ai hổng biết giữ lời hứa lắm đó.
Nó im lặng đưa mắt nhìn về phía bờ hồ, nhưng chị đưa tay xoay mặt nó về phía chị.
-         Chị biết nhox thờ ơ lạnh lùng lắm nhưng chị không thích nhox như vậy trước mặt chị. Chị muốn nhox phải luôn nhìn chị khi nói chuyện, nhox không được nhìn chỗ khác. Chị là chị của nhox, chị hổng phải người lạ nên nhox phải nghe lời chị biết chưa!
Giờ nó chẳng khác nào đứa em bé nhỏ đang bị chị hai dạy dỗ vậy, mặt nhìn chị nhưng lại lúng túng như mới phạm tội tày đình gì vậy, tự nó biết lúc đó mặt nó chắc cũng ngố dữ lắm đây. Nó mĩm cười nhìn chị gật đầu
-         Nhox!..Nhox xin lỗi
-         Chị hổng cần nhox xin lỗi! Chị cần nhox phải mạnh mẽ lên. Nhox là con trai, con trai là phải mạnh mẽ, không được yếu đuối dù xảy ra chuyện gì biết chưa.
Nói xong chị đứng dậy đi ra ngoài
-         Cho nhox 5 phút suy nghĩ đó, nghĩ xong ra ngoài chở chị đi ăn trưa. Đói bụng rồi nè!
Chị quay lưng đi thẳng, bỏ mặc nó ngồi một chỗ đưa mắt nhìn theo. Nó biết chị đang cố gắng làm nó vui, bắt nó không được buồn theo cách riêng của chị, an ủi nó nhưng lại chẳng giống ai cả, cứ như đang ra lệnh cho phạm nhân không bằng. Mà đã là lệnh thì dễ gì nó dám cãi. Không cần tới 5 phút suy nghĩ, nó chỉ cần 5 phút để gọi phục vụ tính tiền rồi đi ra cửa lấy xe. Nói cho nó 5 phút suy nghĩ chứ ra tới nơi nó đã thấy chị đứng ngay trước cổng đầu đội nón bảo hiểm sẵn rồi. Có muốn suy nghĩ cũng không có thời gian, ai lại nỡ ngồi suy nghĩ để chị đứng ngoài trời thế này mặc dù trưa Đà Lạt nắng cũng không gay gắt cho lắm.
-         Giờ ăn gì đây?
-         Chị muốn ăn cơm tấm.
-         Cũng được. Vậy mình vào chợ kiếm cơm tấm ăn nha
-         Uhm
Chị leo lên xe vui vẻ bắt nó chở đi ăn. Mới nghiêm nghị ra vẻ chị thì giờ như con nít cười toe toét ngồi sau xe nhún nhún mỗi khi nó ôm cua vòng quanh hồ để chạy trở về chợ. Vòng vèo chợ cũng tìm được một tiệm cơm tấm có vẻ sạch sẻ. Chị ăn ngon lành, cướp luôn phần thịt bắt nó ăn phần mỡ trong dĩa cơm của chị thành ra nó tiếng là ăn cơm tấm chứ chị được ăn cơm với mỡ nướng chứ có được ăn miếng thịt nào đâu, vậy mà nó vẫn ăn hết được dĩa cơm, nó cũng nể nó thiệt @@. Ăn uống xong xuôi chị đứng dậy chạy qua ngồi bên cạnh vỗ vỗ vai nó.
-         Nhox chị buồn ngủ rồi
-         Ờ thì sao?
-         Kiếm chỗ cho chị ngủ đi
-         Trời mới ăn xong mà ngủ gì
-         Kệ! Chị buồn ngủ thiệt mà
-         Ờ vậy mình về phòng ngủ chịu hok
Ngẩm nghĩ một hồi chị gật đầu
-         Uhm cũng được. Đi nhanh nhox!
Chị đứng dậy đi ra ngoài trước bỏ mặt nó ngồi chờ phục vụ tính tiền. Gì thì gì chứ nói đến ngủ là nó chịu liền, mỗi lúc đầu óc nhiều tâm trạng thế này thì nó vẫn muốn vùi đầu vào giấc ngủ mà.

Vừa về đến phòng chị đã nhảy ngay lên giường chui vô đống mền nằm cứ như sợ trễ một giây là ai giành mất giấc ngủ của chị vậy. Nó lắc đầu đi lại giường gỡ đôi giày boot  với mũ len của chị ra rồi mới tự cởi áo khoác quăng vào tủ, sau đó nó tiến lại nằm xuống  sa-lon nhắm mắt ngủ. Đêm qua nó thiếu ngủ, cả ngày chở chị đi vòng vòng khiến nó cũng mệt cộng thêm tâm trạng không tốt nên nó chìm ngay vào giấc ngủ. Có lẽ kể từ giây phút đó nó thích ngủ trên ghế sa-lon, cho đến bây giờ đi đâu có nếu có cơ hội nó đều tìm đến chiếc ghế sa-lon để ngủ.


Mở mắt ra, nó đoán trời đã tối, đầu óc nó quay cuồng mệt mỏi…cảm giác mà người ta thường gọi là mặt trời đè mỗi khi ngủ vùi buồi chiều. Mà đúng là nó đang bị đè thiệt, hổng phải mặt trời đè mà đang bị thứ dữ hơn mặt trời nhiều. Là chị, nó suýt bật cười khi quay xuống nhìn thấy gương mặt chị ngủ ngon lành đè lên ngực nó, tay chị còn ôm chặt con gấu nhồi bông hôm đi lên đây lúc ngồi nghĩ giữa đường chị bắt anh Phong mua chỗ quầy hàng lưu niệm. Hết nói gì với chị luôn, ngủ trên giường thoải mái không chịu tự nhiên nhảy xuống ngồi ngủ với nó chi cho khổ không biết nửa. Biết vậy hổi chiều nó nằm trên giường ngủ luôn để chị khỏi phải xuống đất ngồi ngủ thế này, anh Phong mà biết được chắc giết nó luôn quá.

Càng nhìn chị ngủ nó càng cảm thấy buồn cười, gương mặt nữ hoàng ngủ có lẽ không giống thiên thần bằng em nhưng lại rất ngố y như con nít, thêm vụ ôm gấu bông nửa chứ. Vì chị nằm ngay trên ngực nó nên nó cảm nhận rõ từng hơi thở, nhịp tim đập của chị. Nằm ngủ không biết gì thì thôi chứ thức rồi đúng là áp lực lớn lắm, thở cũng không dám thở mạnh, lúc đó nó mà nín thở được với bóp cho tim nó đừng đập mạnh thì nó cũng làm vì nó sợ mỗi lần nó thở sẽ làm chị giật mình thức giấc, thở còn không dám tất nhiên cử động nó càng không thể rồi. Vậy là đành nằm im chịu trận để chị ngủ yên, người càng lúc càng mõi…thầm trách con mắt hồi nảy tư nhiên ngủ luôn đi cho rồi, thức làm gì để giờ như chịu cực hình không bằng.


Nằm nghĩ ngợi chịu trận cũng hơn một tiếng đồng hồ nó mới được giải thoát vì chị trở mình, vô thức chị ngả người qua một bên làm nó phải vội lấy tay ôm đầu kéo chị lại chứ không chị ngả vô cạnh bàn là tiêu. Nó kéo hơi mạnh làm chị giật mình thức dậy, gương mặt chị ngơ ngác nhìn nó rồi hỏi một câu khiến nó suýt phì cười:
-         Sáng chưa nhox?
-         Tự nhìn trời đi chị hai
Chị dụi dụi mắt ngồi dậy nhìn ra ngoài cửa ban-công vài giây rồi ngả đầu lên ngực nó nhắm mắt tính ngủ tiếp
-         Ưm…ưmm chưa sáng nửa hả. Vậy chị ngủ tiếp đây….
Nó bật cười đưa tay đẩy không cho chị nằm xuống rồi vỗ vỗ nhẹ vào mặt chị
-         Trời trời…tỉnh lại đi nữ hoàng nhà tui ơi. Ngủ gì tới không biết trời đất gì luôn. Ngủ từ trưa tới tối luôn chứ sáng gì nửa…
-         Là sao?
-         Haha Dậy đi ăn tối nè không đói hả. Giờ là sắp tối chứ sắp sáng gì..
-         Vậy hả….hix hix…chị đâu biết đâu
-         Bó tay chị luôn….ngố quá trời
-         Mệt nha…tại chị lộn chứ bộ
-         Haha thôi dc rồi dậy đi…hổng đói bụng hả
-         Uhm hen chị thấy đói rồi nè…
-         Đi rửa mặt cho tỉnh đi rồi mình đi ăn
-         Nhox hổng rửa mặt hả
-         Khỏi! Nhìn chị này giờ tỉnh luôn rồi rửa gì nửa
-         Uýnh chết giờ!...Đồ ở dơ! Xíiiiii
Chị xụ mặt đứng dậy dứ nắm đấm trước mặt nó rồi chạy vù vào WC. Nó ngồi dậy ểu oải vươn vai….phù nằm đơ cả tiếng đồng hồ mới cử động suýt tí là thành tượng luôn rồi. Lục đục biết bao lâu chị mới vệ sinh cá nhân xong.
-         Ngủ trong đó sao mà lâu vậy trời
-         Kệ chị nha.
-         Tránh ra nhox đi rửa mặt cái coi
-         Nảy ai nói tỉnh rồi mà
-         Chờ chị nảy giờ buồn ngủ lại rồi
-         Xí…nhanh nha. Chị xuống dưới sảnh đợi trước
-         Uhm…xuống liền!
Nó đi vào WC vệ sinh cá nhân xong đóng cửa phòng mặc thêm chiếc áo khoác rồi đi xuống dưới sảnh dắt xe máy ra. Chị vui vẻ leo lên ngồi sau lưng nó xuýt xoa
-         Lạnh ha nhox
-         Uhm. Ăn gì đây
-         Ăn cái gì nóng nóng đi nhox. Chị lạnh quá
-         Vậy kiếm lẩu ăn nghen
-         Uhm…sao cũng được
-         Chà nay dễ tính dữ
-         Hok dám, tại chị cũng thích ăn lẩu bộ
-         Vậy đi…
Nó siết ga chạy đi, gì chứ ăn lẩu thì nó biết chỗ. Lúc trưa chị bán nón có chỉ nên giờ chỉ cần hỏi đường là tìm được chỗ bán lẩu ngon thôi. Đà Lạt về đêm lại trở lạnh, lúc mới trên phòng xuống còn bình thường chứ giờ vút xe trong đêm thế này người cứ run lên bần bật, tay tuy có đeo găng nhưng gió vẫn cố lùa vào lạnh cóng. Trời lạnh…vậy mà sau lưng nó có một người hình như chẳng để ý gì cả, gương mặt thích thú nhìn xung quanh cười tươi, thi thoảng chị còn đứng lên vịn vai nó để nhìn cái gì đó ở phía xa. Cuối cùng cũng tới quán lẩu, gọi một cái lẩu dê và thịt heo rừng nướng hai chị em ngồi ăn ngon lành. Xung quanh ai ai cũng muốn rúc sâu hơn vào những chiếc bếp than ấm hồng, nó và chị không ngoại lệ, hôm nay chẳng đứa nào thèm giành ăn với nhau nửa, ngược lại chị càng nép sát vào người nó hơn vừa ăn vừa xuýt xoa mỗi khi có cơn gió lùa qua. Hình như càng về đêm sương xuống nhiều hơn thì phải, ngồi ngoài trời có hơn 1 tiếng để ăn mà vai nó và chị đều lấm tấm những giọt nước li ti…cảm giác thật khó tả…Trời lạnh mà…càng lạnh người ta càng lười nói chuyện thì phải.

Cuối cùng cũng giải quyết xong nồi lẩu và mấy món ăn khác…ngồi run run cầm ly sữa đậu nành nóng hổi trong tay chị vui vẻ nhìn nó
-         Sao nhox biết chỗ này ăn ngon vậy
-         Hên xui
-         Xạo!...ai chỉ nhox dzạ?
-         Chị bán nón đó…
-         Mà sao nhox biết đường đi
-         Uhm chạy đại chứ làm gì biết đường, tại nó cũng gần chỗ mình ở mà
-         Hihi hay ta…mai mình ăn chỗ này nửa ha
-         Hả…bộ chưa chịu về sao?
-         Uhm…chị chưa muốn về đâu
-         Nhưng mà….
Nó chưa nói hết câu chị đã đưa ly sữa lên bịt miệng nó lại
-         Chị chưa muốn về
Rồi nháy mắt đứng dậy đi ra ngoài đường…

-         Nhox lạnh hok?
-         Lạnh chứ sao hok
-         Vậy mình đi caffe ha
-         Uhm…nhưng caffe nào, gần bờ hồ nửa hả?
-         Không! Hihi lần này để chị dẫn nhox đi caffe
-         Biết đường không
-         Biết chỗ nhưng hổng biết đường. Nhox cứ chạy đi mình hỏi đường từ từ
-         Ờ ờ! Để nhox tính tiền
Nó gọi cô chủ quán tính tiền trong khi chị chạy lại chú xe ôm để hỏi đường. Tính tiền xong nó chạy xe lại gần chị đứng chờ, hỏi được đường nên chị vui vẻ leo lên xe, nó siết ga từ từ không quên gật đầu cảm ơn chú xe ôm. Không biết chị chỉ đường có đúng không mà càng ngày nó càng cảm thấy chạy xe càng xa dần trung tâm thành phố, xe nó chầm chậm đi những con đường phía trên con dốc..
-         Nè chị chỉ đúng đường nha. Đây hổng phải ở SG đâu mà chị lung tung đó
-         Xí…làm như chị khờ như nhox vậy
-         Hay quá, ở SG toàn chỉ đường lung tung hết luôn, làm như nhox hổng biết vậy.
-         Hihi kệ chị…chạy đi sắp tới rồi
-         Ờ…caffe gì xa dữ…đi lên tuốt trên này thấy ghê quá

-         Hihi con trai mà nhát quá à. Than thở hoài

-         Nhát gì mà nhát, đi xa thế này trời tối om đường vắng…sợ nguy hiểm cho chị thôi

-         Hổng sao đâu mà…ý nhox nhox rẽ phải vào

Chị vỗ vỗ vai nó chỉ vào một con đường tối om bên phải con dốc. Nó dừng xe lại ngập ngừng hỏi
-         Nè nè caffe gì ở trong này…đường tối thui à
-         Mệt ghê chạy vào đi hổng sao đâu
-         Đúng đường hok đó
-         Đúng…thề luôn
-         Ờ ờ
Nó bấm bụng chạy vào con đường đó, đường tối đến nổi nó không thể hìn thấy biển tên đường là gì cả. Hai bên đường tối om, càng ngày xe càng leo lên cao trên dốc, thi thoảng có ngon đèn đường nhưng chẳng đủ làm sáng con đường mà càng tăng thêm vẻ mịt mù xung quanh…Sau lưng vô thức chị nép sát vào lưng nó hơn vì lạnh và vì chị cũng hơi ớn ớn thì phải. Cuối cùng chẳng có gì xảy ra cả mà trước mặt nó dần hiện ra những ánh đèn màu đỏ đỏ, hồng hồng nhẹ nhàng tỏa lên giửa màn đêm đen…Chẳng cần chị lên tiếng tự nó vô thức ngừng xe lại ngay trước caffe im lặng đưa mắt nhìn. Caffe đẹp đến ngỡ ngàng, nó mĩm cười nhìn lên những ánh đèn dịu dàng, căn nhà đậm chất phố núi với kiểu kiến trúc đơn giản nhưng lạ mắt, có vẻ gì đó mộc mạc nhưng sang trọng theo kiểu phương tây. Chẳng cần nhiều thời gian để suy nghĩ nó xác định đã trót lỡ yêu caffe này mất rồi….nghe cứ như tình yêu sét đánh ấy nhỉ…Tuy chưa đặt chân vào bên trong quán nhưng nó vẫn cảm nhận được bên trong quán sẽ càng quyến rũ nó hơn. Chị nhẹ nhàng bước xuống nháy nháy mắt.
-         Hihi coi mặt nhox kìa…thích caffe này rồi đúng hok
-         Ừ ừ…
-         Gửi xe đi…vào trong cho ấm đứng ở ngoài lạnh quá à
-         Uhm chị vào trước đi
-         Hihi chị chờ nhox vào luôn
-         Uhm
Nó gật đầu dựng xe xuống trước cổng im lặng theo chị đi vào trong sau khi nhận thẻ xe từ tay chú bảo vệ có bộ quần áo cứ như hòa vào đêm đen vậy. Nó cho hai tay vào túi từ từ đi vào quán, chị vòng qua tay nó vui vẻ đi kế bên. Mở cửa chào nó là một cô bé phục vụ với trang phục rất lịch sự và duyên dáng.
-         Chào anh chị…anh chị đi mấy người ạ?
-         Hai người thôi em
-         May quá. Còn chỗ ngồi gần cửa sổ bên kia được không ạ? Hay anh chị muốn ngồi ở bên này
Cô bé phục vụ nhẹ nhàng vừa hướng dẫn vừa chỉ tay về những chỗ ngồi cho nó và chị chọn lựa. Tất nhiên chị là người giành chọn chỗ rồi.
-         Mình ngồi đó ha nhox?
Chị chỉ tay về chỗ ngồi gần cửa sổ rồi kéo tay nó đi về phía đó. Mọi thứ im lặng, chỉ có tiếng trò chuyện nho nhỏ của những người khách xung quanh và tiếng nhạc du dương vang lên. Nó chầm chậm đưa mắt quan sát khắp quán…lần đầu tiên mà nó có cảm giác dường như rất thân quen với caffe này vậy. Chỗ ngồi chị chọn nó cũng rất thích bởi vì từ đây thành phố với những ánh đèn lấp lánh hiện ra trọn vẹn trong tầm mắt. Có lẽ Đà Lạt không rộng lớn, không nhiều đèn như SG của nó…nhưng ngồi từ đây Đà Lạt có lẽ đẹp hơn SG về đêm. Như thường lệ nó chọn cho mình món caffe đen quen thuộc, hôm nay caffe sẽ không có đá bởi vì chính Đà Lạt vẫn luôn se lạnh rồi mà. Còn chị khác nó, chị chọn cho mình một ly caffe có một chút cacao, một chút kem…chắn chắc món caffe đó sẽ ngọt ngào hơn món caffe đen đắng nghét của nó rồi…ừ…luôn ngọt hơn caffe của nó luôn luôn như vậy…”chị nhỉ “J

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 8)




Đứng cả buổi chị mới thay quần áo xong đi ra đứng sau lưng vỗ vai nó. Đi ăn sáng thôi mà cũng điệu thấy sợ luôn, áo khoác, khăn choàng cổ, mũ len màu trắng và cái chụp tai hồng hồng chị mua hôm qua, nhìn chị chẳng khác nào con gấu bông size to nhất luôn.
-         Đẹp hok nhox?
Chị cười tít mắt quay một vòng khoe đồ đẹp với nó, tất nhiên nó không dám chê chị xấu rồi, nhưng chị cũng chẳng thấy xấu bao giờ, nhất là làm điệu thế này kia mà. Nó mỉm cười không nói gì chỉ đưa ngón tay cái lên ra dấu. Con gái được khen ai mà không thích nên chị khuyến mãi cho nó thêm một vòng xoay nửa rồi mới kéo tay nó vui vẻ đi ra khỏi phòng.
-         Đi nhanh nhanh nhox chị đói lắm rồi nè
-         Từ từ nhox khóa phòng đã
-         Nhanh đi sắp chết rồi nè!
-         Biết rồi
Nó với tay tắt đèn, khóa cửa xong rồi mới lửng thửng đi theo sau lưng chị, không phải chị đi nhanh mà nó cố ý đi sau lưng để ngắm chị, lâu lâu mới có gấu bông đi động để ngắm đâu có bỏ lở cơ hội được. Nó mĩm cười móc điện thoại ra nhanh tay chụp lại một tấm hình chị từ sau lưng, kệ chụp để dành về đưa anh Phong trêu chị chơi. Chụp hình xong chưa kịp cất điện thoại chị đã quay lại nhìn nó tỏ vẻ nghi ngờ
-         Làm gì đó nhox con?
-         Làm gì đâu
-         Cầm điện thoại chi đó?
-         Ờ thì tính nhắn tin cho anh Phong
-         Nhắn cho hắn làm gì? Mờ ám quá nha
-         Thì hỏi thăm đi tới đâu ấy mà. Đa nghi ghê!
-         Xí!!! Mệt nhox quá đi ăn nhanh đi. Chị đói sắ xỉu rổi hổng lo đi lo cho tên kia làm gì?
-         Rồi rồi thì đi. Mà anh Phong về rồi mình đi ăn bằng gì giờ
-         Uhm ha quên mất tiêu.
-         Taxi nha
Nó để nghị. Ngẫm nghĩ một hồi chị lắc đầu
-         Thui chị hổng đi taxi đâu
-         Chứ đi bằng gì?
-         Hay mình thuê xe máy đi nha nhox?
-         Ừ ừ cũng được.
Nó với chị đi xuống quầy tiếp tân gửi chìa khóa sẵn tiện thuê xe máy đi luôn. Tất nhiên khách sạn tốt như thế này thì không thể thiếu dịch vụ cho thuê xe máy rồi. Chọn đại một chiếc xe có vẻ mới nhất nó dắt xe ra ngoài cổng còn chị của nó thì vẫn đứng im chỗ để xe xem xét gì đó.
-         Chị đi nhanh đứng làm gì nửa vậy
-         Chờ chị chút
-         Làm gì đó
Nó dựng xe tiến lại gần chị
-         Chị đang lựa nón bảo hiểm. Hổng có cái nào đẹp hết trơn!
-         Trời đất! Có nhiêu thôi mà làm cái mặt nghiêm trọng vậy. Nón nào cũng được mà
-         Mệt chị muốn đội nón đẹp!
-         Hix có mấy cái đội đỡ đi mà!
-         Nhưng mấy cái nón này xấu muốn chết!
-         Thôi đội đỡ đi. Người đẹp đội nón nào cũng đẹp mà.
Mặt chị xụ xuống đứng dậm chân ra vẻ chán nản. Đúng là nữ hoàng bao giờ cũng như con nít, đòi cái gì rồi là đòi miết chẳng chịu bỏ cuộc đâu. Riết rồi không biết tính cách này của chị là tính xấu hay là nét đang yêu của chị nửa.
-         Thôi được rồi đội đỡ nón đó đi tí nhox kiếm nón bảo hiểm đẹp mua cho chị chịu chưa?
-         Uhm ha…được đó nhox. Đi đi nhanh lên
-         Vậy đội đỡ nón này chút nghen
Nó lấy một cái nón có vẻ mới nhất đưa cho chị. Tất nhiên chi chẳng chịu cầm, hiểu ý nó đành tặc lưỡi đội nón cài dây cho chị. Hix chẳng biết chị lớn hay nó lớn hơn nửa. Kệ gặp chị cũng không nhiều, ráng để chị hành xác thêm hôm nay nửa về trả chị cho anh Phong là khỏe người liền.
-         Rồi đi được chưa?
-         Hihi được rùi. Mà mình đi mua nón trước nha nhox?
-         Ờ thì đi.
-         Nhanh nhanh…
-         Từ từ để nhox coi bản đổ cái đã
-         Coi bản đồ chi! Mệt quá chạy đại đi
-         Lạc rồi sao?
-         Lạc tính sau..đi đi…
Chị giật bản đồ trên tay nó hối thúc cho nên nó đành lắc đầu để máy cho xe chạy thẳng ra đường. Buổi sáng, chạy xe dưới những con đường nho nhỏ của Đà Lạt cũng là một điều thú vị. Nó cho xe chạy vòng vòng mấy con đường mà nó đoán sẽ có nhiều cửa hàng, hy vọng sẽ có tiệm bán nón bảo hiểm nào đó, cũng may thành phố nhỏ, nó chạy vòng vòng một hai con đường là vào được đến chợ, không khó để tìm cái tiệm bán nón bảo hiểm. Nó dừng xe trước tiệm, chị vội nhảy xuống đất chạy vào trong đứng ngắm nghía lựa chọn nón. Nhìn cái mặt là biết hổng thèm quan tâm tới lời mời mọc hay giới thiệu nón của chị chủ tiệm đứng kế bên rồi, nó đành khóa cổ xe đi vào trong nói với chị chủ:
-         Chị để cho cô nương đó lựa nón. Được cái nào em mua cái đó khỏi giới thiệu mất công
-         Ừ không sau em ạ. Chiều chuộng người yêu nhĩ
-         Dạ không. Chị của em đó chị.
-         Ồ chị tưởng…
-         Dạ!
Nó cười gãi gãi đầu..
-         À chị cho em hỏi ở đây chỗ nào bánh canh ngon vậy chị?
-         Tụi em là khách du lịch đúng không. Có mua bản đồ chưa?
-         Dạ có rồi.
-         Vậy để chị chỉ đường cho chạy. Em giở bản đồ ra đi.
Thành phố du lịch có khác, chị chủ quán dễ thương và rất nhiệt tình, ngoài chỉ đường cho nó đi ăn bánh canh chị còn tư vấn cho nó thêm một số địa điểm ăn uống ngon khác. Hai chị em một chủ một khách đứng chụm đầu vào bản đồ bỏ mặc chị của nó đứng chọn nón một mình, lo chọn nón nên chị nhà mình cũng hổng thèm quan tâm nó làm gì. Được một lúc thì chị cũng chọn nón xong đứng sau lưng khều khều nó
-         Nè nhox nhox!...Chị chọn xong rùi nè đẹp hok?
Nó và chị chủ quán quay lại. Trên đầu chị đang đội cái nón bảo hiểm màu hồng, viền trắng, đỉnh nón có in mấy ngôi sao lấp lánh. Đúng là nữ hoàng có khác, mắt thẫm mỹ khỏi chê vào đâu, nón đẹp và rất hợp với trang phục chị đang mặc.
-         Uhm đẹp đó. Chọn xong rồi hả
-         Cô bé tinh mắt nhỉ. Nón hợp với em lắm đó!
-         Hihi cảm ơn chị!...Chị chọn xong rồi mình đi đi nhox!
-         Ừ ra xe trước đi.
-         Nhanh nha
Chị vui vẻ đi ra ngoài trước. Nó quay qua chị chủ quán
-         Bao nhiêu tiền vậy chị?
-         Có giá trên kệ đó em. 155 ngàn.
-         Dạ!
Nó móc bóp ra trả tiền. 155k một cái nón bảo hiểm hổng biết rẻ hay mắc nửa, nào giờ nó có biết trả giá trả hẹ gì đâu. Ai bán đồ cho nó là bảo đảm lời chắc, nhanh gọn lẹ.
-         Thôi em đi đây. Cảm ơn chị!
-         Ừ chào em! Hai đứa đi chơi vui vẻ nhé!
Mua được cái nón bảo hiểm đẹp nên coi bộ chị nhà mình hả lòng hả dạ lắm thành ra cứ ngồi xem xét nón bằng gương chiếu hậu xe máy. Nó lắc đầu đề máy cho xe chạy, đầu cố nhớ lại đường chị chủ quán chỉ cho nó. Vòng vèo cả mấy con đường cuối cùng cũng tìm thấy được quán bánh canh mà chị chủ bán nón chỉ. Quán không to cho lắm, chỉ là một ngôi nhà nhỏ ở góc đường nhưng khá đông khách. Chủ yếu là người bản xứ chứ theo lời chị chủ ít du khách nào biết tới quán nhỏ xíu này lắm. Vì quán đông khách nên tụi phục vụ cũng mời gọi sơ sài để tự nó tìm chỗ ngồi. Sẵn nghề phục vụ của mình nó nhanh trí kéo một cái bàn và 2 cái ghế ra phía góc trước quán dưới góc cây, ngồi đây vừa thoáng mát vừa ngắm được một góc thành phố bên dưới. Đà Lạt khác SG ở chỗ đường phố không có quá nhiều khói bụi nên chẳng sợ ngồi lề đường vừa ăn vừa hít bụi. Nhỏ phục vụ đi ra nhìn nó tỏ ý hỏi ăn gì, nó giơ hai ngón tay ra hiệu hai tô. Quán lạ kệ kiu đại muốn đem gì ra cho nó ăn cũng được vòng vòng chắc cũng là bánh canh thôi mà.
-         Sao nhox biết chỗ này hay dzạ…thấy chạy xa ghê
-         Ừ nảy chị bán nón chỉ đó.
-         Hổng biết ngon hok ha
-         Chút ăn rồi biết.
-         Hihi hok ngon chị cho nhox ăn một mình 2 tô luôn
-         Ờ cảm ơn nha đỡ tốn.
-         Xí!!!
Hai đứa ngồi trêu chọc nhau khoảng năm phút thì bánh canh được đem ra. Mới nhìn thôi đã thấy ngon rồi. Nó lấy đũa muỗng lau, tự tay vắt chanh, nêm tí nước mắm ớt cho chị xong rồi mới tự chăm sóc bản thân mình. Hix đi với em thì được chăm sóc chứ đi với chị thì ngược lại hoàn toàn. Công nhận anh Phong chiều chuộng chị từ đó giờ cũng hay thiệt. Ăn chưa được hai đũa thì chị quay qua nhìn tô bánh canh của nó rồi thản nhiên chôm 2 con tôm của nó bỏ vào tô mình ngồi ăn ngon lành. Bó tay chị luôn, như thường ngày chắc nó sẽ giành lại ngay nhưng hôm nay thì không. Không phải nó không muốn đùa giỡn với chị mà vì hôm nay là ngày đầu ko có em, vẫn còn đâu đó chút lặng lẽ trong con người nó…Có thể bắt đầu từ hôm đó, nó đã trưởng thành hơn chăng. Hơi nhiều so với một tô bánh canh nhỉ J

Bánh canh ngon thiệt, chị ăn sạch hổng còn một giọt nước súp nào luôn, không ngon sao được khi ăn một tô mà phần thịt phần tôm gấp đôi lận mà.
-         Ngon ha nhox
-         Uhm cũng nhờ chị bán nón chỉ đó
-         Hihi vậy lần sau mình lại ăn chỗ này nửa ha
-         Ờ ờ.
-         Ăn sáng xong rồi..uhmmmm giờ mình ra bờ hồ ngồi ăn kem nha nhox
-         Hồ Xuân Hương hả
-         Uhm
-         Ờ thì đi
Nó gọi tính tiền rồi đề máy xe chở chị vòng trở lại hồ. Chạy một vòng quanh hồ, chị của nó đòi ghé vào một quán café nằm trên lưng chừng con dốc, caffe đẹp thật, đúng chất café phố núi, ngồi từ café có thể đưa mắt nhìn rõ xuống bờ hồ, nhìn rõ những hoạt động của con đường bên dưới. Nắng nhạt nhòa trong cái lạnh se se của trưa phố núi, chị lấy hai tay áp vào ly kem rồi lại tự áp tay vào hai má mình rồi xuýt xoa than lạnh. Cảm giác cứ như chị là một cô bé tuổi teen vừa nghịch ngợm vừa mộng mơ một cách hồn nhiên vậy. Kem có thể lạnh, trời Đà Lạt có thể se se, gió có thể lùa vào khiến người ta run rẩy nhưng chắc chẳng bao giờ ảnh hưởng đến niềm vui ấm áp của chị. Đột nhiên nó tìm thấy được điểm chung giữa chị và em đó là chẳng quan tâm đến xung quanh mỗi khi vui, khác chăng em của nó bơ đời theo kiểu lạnh lùng còn chị lại bơ đời bằng nụ cười ấm áp. Lại so sánh, nó tự vỗ vào đầu mình để thoát khỏi cái suy nghĩ so sánh người khác với em, từ lúc yêu em đến giờ hễ gặp bất cứ người khác giới nào nó lại tự so sánh người đó với em. Giờ em đi rồi có lẽ nó phải tạm từ bỏ cái thói quen ấy thôi.

Nhấp một ngụm caffe đắng nó đưa mắt nhìn về phía đường. Dòng người nhẹ nhàng qua lại, không ồn ào, không vội vã như Sài Gòn của nó, phố núi bình yên trước mặt nó và tất nhiên cũng đẹp hơn nếu  như vẫn còn em bên cạnh. Nó thích Đà Lạt bởi vì thành phố đẹp, nó cũng không thích Đà Lạt bởi vì phố núi dường như mang quá nhiều nổi buồn không tên!

Ngày hôm qua...đã từng - My Memories (Chương 100)

  Nó gật đầu chạy vô quán rinh chậu trong khi Misu loay hoay dùng kẹp bấm để đính một chiếc bảng kiểu dành cho học sinh tiểu học lên chậu ho...