Thứ Tư, ngày 09 tháng 4 năm 2014

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy ( Chap 42 )



Sáng, nó với chị vẫn là hai nhân vật dậy trễ nhất nhà, vì hôm qua cả nhóm uống hơi nhiều nên hôm nay quyết định không tự làm đồ ăn sáng tại nhà mà kéo nhau ra ngoài caffe ngay hồ Xuân Hương để ăn sáng. Mọi người đều vui vẻ trò chuyện, nó cũng cố gắng tỏ ra bình thường nhưng vẫn nhận ra cảm giác nặng nề nào đó, ít nhất là từ ánh nhìn của nhỏ Hân. Ngồi chơi đến gần trưa thì cả nhóm bắt đầu di chuyển đi tham quan vườn dâu. Đây là vườn dâu của người quen gia đình anh Khải chứ không phải vườn của dịch vụ du lịch nào cả. Dịp này cũng là những ngày dâu vào mùa, không biết ai gợi ý mà chị nhất quyết đòi đi cho bằng được, nay mới biết tự nhiên biết mê dâu nửa mới lạ. Phải nói là lần đầu tiên thăm vườn dâu cho nên phái nữ nhà mình vẫn cuồng đến nổi suýt hái sạch vườn dâu nhà người ta. Lần đầu tiên trong ngày nó nhìn thấy nụ cười của nhỏ Hân, thở phì một cái thầm cảm ơn cái vườn dâu đã làm gương mặt nhỏ rạng rỡ hơn kể từ sáng đến giờ.

Chiều, sau khi rời khỏi vườn dâu cả nhóm còn kéo nhau đi chơi thác rồi quay trở về nhà một người bạn của anh Khải. Đây là một căn nhà rất đẹp, đẹp nhất là ở cái kiến trúc hoài cổ, vườn hoa, xích đu, hàng rào trắng, có lẽ bao nhiêu là đạt chuẩn để khiến chị mê mẫn ngắm nhìn. Đặc biệt có một chiếc xe ô-tô cổ màu trắng đen trong ga-ra, theo lời anh Chinh chủ nhà đây là chiếc xe anh của một người bạn của ba anh, tuy cũ nhưng anh đã bỏ công mang tận SG sửa sang lại máy móc chủ yếu là để kỷ niệm nhưng thi thoảng vẫn mang ra chạy dạo phố với vợ con. Nghe đến việc chiếc xe có thể chạy được chị reo ầm lên năn nỉ anh Chinh mang ra ngoài cho chị chạy chơi. Tất nhiên anh Chinh vui vẻ đồng ý, vì có không đồng ý cũng không được. Trong lúc mọi người tụ tập với nhau ăn uống trong sân thì chị cầm đầu mấy đứa con nít chơi với chiếc xe. Tận tay anh Chinh hướng dẫn tập chạy xe cho chị vì dù sao đây là xe cỗ nên anh Chinh nói không phải ai cũng quen điều khiển. Sau khi chắc rằng chị có thể tự chạy xe một mình được anh Chinh mới rời khỏi xe để đi vào sân tiếp tục cuộc vui chung để lại đám con nít chí chóe chơi với chị. Tuy xe cũ, khói nhiều, tiếng ồn cũng khá to nhưng tốc độ khá tốt. Chiếc xe cứ vi vu chạy lên con dốc rồi quay ngược trở lại, mỗi lần xe chạy ngang nhà là mấy đứa nhỏ toe tóe vẫy tay la hét. Nghịch xe khoảng nửa tiếng có vẻ chị đã chán cho nên chạy xe trở về đậu gần cổng, mấy đứa nhỏ loi nhoi trong xe, chị cũng ló đầu ra khỏi xe bắt nó đứng chụp ảnh. Được khoảng ba bốn kiểu ảnh thì đột nhiên chiếc xe gầm lên lao nhanh về phía cổng, chỉ chỉ kịp hét lên một tiếng rồi ngã trở vào trong xe.
-         Grựm…Aaaaaa…nhox ơi…Grựm…Rầm…rầm!!!
Chiếc xe đâm thẳng vào cổng nhà khiếc chiếc cổng sắt kiên cố sập một bên xuống ngay trước mặt nó, chiếc xe mắc kẹt vào cổng gầm rú như muốn thoát ra lao đi thêm, khói bốc ra từ phía sau cứ như một bộ phim hành động có cảnh cháy nổ. Mọi người đều giật mình, nó là người đầu tiên hoảng hốt quăng luôn máy ảnh xuống đất chạy ngay lại xe. Nó luống cuống tìm cách mở cửa xe nhưng không được, tiếng hét vì lo lắng của nó át vào tiếng xe rít lên từng hồi làm tình hình càng lúc như càng nghiêm trọng hơn. Sau lưng mọi người cũng chạy ào ra, tiếng la hét của mọi người càng làm nó cuống hơn, tay nấm xe mở thế nào cũng không được vì chị khóa chốt từ bên trong, chẳng kịp suy nghĩ nhiều nó dùng tay đấm liên tục cái thật mạnh vào cửa kính xe. Tất nhiên nó không khỏe nhưng các diễn viên và kính xe cũng không dễ vỡ như mấy chiếc xe của phim hành động, bên trong xe chị đang ôm lấy đầu hét lên hoảng sợ không còn nghe tiếng nó gọi nửa. Lúc này anh Khải với anh Chinh mới chạy đến gần, anh Khải nhanh trí dùng một cây sắt rớt ra từ hàng rào cạy cửa kia của xe từ bên ngoài. Chiếc cửa xe cũ nên không thể cưỡng lại sức mạnh của hai người thanh niên khỏe mạnh bật ra. Anh Chinh lao nhanh vào trong xe tắt máy, chiếc xe rung lên một hồi rồi im tiếng gáo thét, chỉ còn lại tiếng khóc tiếng la của mấy đứa nhỏ trong xe, riêng chị thì không còn la nửa nhưng vẫn ôm lấy mặt gục vào vô-lăng xe, nó nhảy vội lên mũi xe leo qua bên kia lôi luôn anh Chinh ra ngoài, hét lên hết sức có thể.
-         Anh tránh ra…tránh ra nhanh…
Thái độ của nó khiến anh Chinh tuy to người nhưng cũng vội leo ra ngoài cửa xe sau khi cố gắng với tay mở luôn cửa sau. Nó nhớ hình như anh Khải có vỗ vỗ vai nó, tiếng chị Tiên hay nhỏ Hân nói sau lưng.
-         Mon bình tĩnh em…từ từ…đừng có nóng.
-         Mon ơi…đừng như vậy.
Nó không hề quan tâm lời anh Khải, không hề quan tâm lời của bất cứ ai, chỉ biết nắm lấy áo anh Chinh kéo ra khỏi xe.
-         Anh tránh ra…
Anh Chinh rời khỏi xe, nó lao luôn vào ôm lấy chị, run run xoay vội người chị ra xem xét.
-         Chị! Chị ơi…chị có sao không…chị…chị…!
-         Chị…chị hổng sao…nhóc ơi!
Nó kéo tay chị xuống, gương mặt chị như không còn giọt máu, môi tái mét run run vì sợ, nước mắt rơi trên má.
-         Chị có bị thương không, đâu nhóc coi…
-         Nhóc ơi…nhóc ơi…!
Chị ôm chầm lấy nó, dụi dụi đầu lên vai. Hình như chị không sao hết, chỉ sợ thôi, nó vừa ôm chị vừa lấy tay xem xét tay chân, lưng, vai chị để chắc rằng chị không bị thương chỗ nào, sau đó mới đưa tay vuốt nhẹ nhẹ lên tóc chị an ủi.
-         Thôi thôi không có bị gì hết…thôi thôi chị đừng khóc nè, không sao hết mà…không sao!
Sau một hồi thủ thỉ an ủi chị mới cười được một tí. Tiếng chị Nga nhẹ nhàng sau lưng.
-         Hai đứa sao rồi? Không có gì thì vô nhà đi em!
Lúc này nó mới như bừng tỉnh quay lại nhìn chị Nga gật đầu nhẹ một cái, giờ để ý thì mấy đứa nhỏ đã được đưa ra khỏi xe từ lâu, chỉ còn có nó và chị còn ngồi im trong xe, bên ngoài mọi người đang cùng nhau dọn dẹp bãi chiến trường.
-         Nè chị! Mình vô nhà nha…được không?
Chị không nói gì gật gật đầu, nó nhẹ nhàng đỡ chị leo ra khỏi xe đi ra ngồi xuống ghế. Anh Phong im lặng, anh Kha cũng im lặng, anh Chinh và anh Khải lúc này mới chia nhau người leo vào trong xem xét người coi bên ngoài xe, nó để chị ngồi đó rồi đi trở ra phụ dọn dẹp. Anh Khải vừa gỡ cây sắt ra khỏi mũi xe vừa nói nhỏ với nó.
-         Con Phương có sao không em?
-         Dạ không sao anh. Sợ chút à. Mấy đứa nhỏ sao rồi anh.
-         Đ.M giờ mày mới nhớ tới mấy đứa nhỏ hả?
Ông Kha ở sau lưng nói chen vào. Anh Khải gật đầu:
-         Không sao! U đầu trầy xướt sơ sơ thôi, đang thoa dầu trong nhà. Mà thằng em mày bình tĩnh chưa thế?
-         Dạ!
-         Mày…Đ.M nóng quá…con Phương nó phá xe người ta giờ thêm mày ăn nói nóng nảy.
Ông Kha lại la nó, anh Chinh bước từ trong xe ra đi lại vỗ vỗ vai anh Kha.
-         Thôi anh! Người không sao là được rồi.
-         Banh chành cái đầu xe với cái cửa nhà rồi kìa.
-         Từ từ em sửa, bé Phương với mấy đứa nhỏ không sao là may rồi. Chắc tại Phương ngừng xe chụp hình quên tắt máy xe, tai nạn thôi có ai muốn đâu.
-         Biết là vậy, nhưng mà con nhỏ này, thiệt tình!
Ông Kha lắc đầu ngao ngán, anh Chinh chỉ cười cười nhìn nó.
-         Hồi nảy em làm anh cũng quýnh quáng theo luôn. Làm gì lo lắng ghê vậy ku?
Nó gãi gãi đầu:
-         Dạ…tại em rối quá trời. Nảy hơi nóng, em xin lỗi!
Anh Chinh vỗ vai nó một cái rồi quay trở lại xem xét xe, anh Khải lúc này mới tiếp tục nói nhỏ với nó:
-         Nè! Anh thấy em lo cho con nhỏ vậy là tốt, mà sau này có chuyện gì bình tĩnh một chút. Thôi vô nhà băng bó đi để tụi anh dọn cho, máu me tùm lum kìa.
Anh Khải cười khì nháy mắt với nó một cái rồi đẩy đẩy nó tránh sang một bên. Giờ nó mới bắt đầu cảm thấy nhói đau ở chân, tay phải tê tê, đầu nắm đấm đỏ hết lên, nhìn xuống mới phát hiện chân bị chãy máu hồi nào không hay, ống quần rách một miếng khá lớn. Có lẽ do vội quá nên nó bị hàng rào làm xướt chân lúc leo qua đầu xe, giày phải của nó cũng rách một miếng lớn ở mũi, không nhờ giày của nó dày chắc cũng nhận thêm một vết thương. Nó đành đi khập khiễng trở vào trong, chị thấy nó như vậy mới vội chạy tới dìu lấy nó:
-         Nhóc nhóc ơi nhóc sao vậy? Nhóc bị thương hả, nhóc có đau hôn? Nhóc đi được hôn?
Nó bật cười:
-         Thôi không sao mà, bị xướt chút thôi. Đi được mà
-         Chị dìu nhóc nha, hay chị cõng nhóc vô nhà nha.
-         Cõng nổi không mà đòi. Thôi khỏi dìu, có sau đâu mà dìu dắt chi cho mệt, lo chi chị kia. He he!
Nó cười cố đi bình thường hết sức vào trong nhà mặc dù cũng khá rát bắp chân, chị líu ríu đi bên cạnh. Vừa vào trong nhà đã thấy tụi con nít cười cười, nói nói ăn trái cây cứ như chưa từng bị tai nạn gì hết, đúng là con nít, dù có bị tại nạn này nọ nếu không sao là nhanh chóng vui vẻ trở lại ngay. Chị Nga và chị Thủy vợ anh Chinh vội kéo chị lại xem xét, riêng chị Tiên và nhỏ Hân thì vẫn đang ngồi chia nhau thoa dầu thoa thuốc gì đó cho mấy đứa con nít. Sau khi xem xét chị xong, chị Nga mới nhìn nó lắc đầu:
-         Rồi lại đây chị coi coi. Khỗ, đứa bị tai nạn hổng sao mà đứa đứng ở ngoài máu me quá trời vậy nè.
-         Hì hì…dạ chắc tại em có duyên với máu.
Nó cười xòa, chị Nga vừa lấy hộp sơ cứu trên bàn vừa quay qua nói với nó:
-         Duyên cái đầu em. Hồi nảy nóng cho lắm vào giờ biết nói đùa rồi hả. Em ngồi xuống đây tháo giày ra đi, vén cái ống quần lên được không? À mà thôi vén gì được. Thủy lấy dùm Nga cây kéo đi.
Nó ngồi xuống ghế, chị Nga dùng kéo cắt ống quần của nó ra rồi dùng khăn ướt lau nhẹ cho sạch máu.
-         Sao ra máu nhiều dữ vậy ta. Thủy ơi Thủy xem xem có cần phải đi bệnh viện may không?
Chị Thủy nhẹ nhàng cuối xuống xem vết thương của nó xong rồi mĩm cười.
-         Rách không sâu lắm, băng lại là được rồi Nga, có ô-xi già đó, Nga lau rồi băng. Nhưng về SG phải đi tiêm ngừa uốn ván cho an tâm.
-         Rồi! Để Nga băng cho em nó…
Rồi quay qua nói với nó.
-         Chị Thủy em là bác sĩ đó em. Chị đang học Thủy sơ cứu thuốc men linh tinh để chăm anh Khải.
Chị Nga nhẹ nhàng lau cho sạch hết máu trên chân nó rồi xịt ô-xi già ra dùng bông chấm nhẹ nhẹ vào chân nó. Cảm giác bị thương mà có ô-xi già chấm lên xát trùng thì khỏi phải nói rồi, đau rát thiều điều muốn nhảy khỏi ghế chạy luôn khỏi băng bó làm gì cho thêm đau khổ. Có điều thân nam nhi, trước mặt toàn phái nữ và con nít mà như vậy thì mất mặt chết, vậy là đành cắn răng chịu đựng. Cũng may là vừa đau mà vẫn phải phì cười khi chị ngồi kế bên chăm chú nhìn chị Nga băng bó cho nó, tay chị nắm chặt tay nó, miệng chu chu thổi thổi nhẹ nhẹ vào chân nó, chắc là để nó bớt đau. Đúng là người có tay nghề có khác, sau vài phút cái chân nó đã được băng kín nhìn rất đẹp, chứ chân nó mà để chị băng thì chắc thành một cục to như băng bột luôn quá.
-         Xong! Đâu em đứng dậy đi thử coi đi được không?
Nó đứng dậy đi thử vài bước, đau rát bắp chân thôi chứ vẫn đi lại bình thường.
-         Dạ không sao chị. Em cảm ơn.
Rồi nó quay qua chị nháy mắt.
-         Nè! Hết sợ chưa. Nhóc hổng sao, đừng có lo.
-         Hihi! Nhóc khờ!
Chị cười tinh nghịch rồi chạy ra ngoài sân, nó cũng đi theo, chị nhẹ nhàng chắp tay sau lưng đi lại gần anh Chinh đang loay hoay với chiếc xe giữa sân, phía trong góc là cánh cổng bị đụng ngã, những cây sắt bị gãy cũng được gom chung lại.
-         Anh ơi!
-         Sao em? Mà có sao không cô bé?
-         Anh ơi! Em xin lỗi nha…anh đừng có bắt đền em nha…anh bắt đền cái anh kia kìa.
Chị nói với anh Chinh cái giọng không có tí nào thành khẩn nhận lỗi hết, đã vậy còn chỉ tay đổ hết trách nhiệm cho anh Khải. Anh Khải cũng đang ngồi xem xét xe chung với ông Kha, anh Phong quay qua nhăn mặt.
-         Ê! Con nhỏ này, quậy cho dữ rồi đổ thừa hả? Đứa nào phá hoại thì tự mà đền đi nhá.
-         Em hổng biết…anh lo mà đền xe cho anh Chinh đi, em vô can. Xí!
Chị lè lưỡi chọc anh Khải, hai người bắt đầu đổ thừa nhau qua lại một cách vui vẻ, chỉ tội nghiệp anh Chinh, tự nhiên đang yên lành bị chị phá hư xe, hư luôn cổng nhà. Sau khi dọn dẹp, đưa xe vào ga-ra mọi người trở lại với bàn ăn. Chủ đề lại có thêm chuyện tai nạn của chị, ngoài ra anh Chinh cho biết xe vẫn chạy bình thường, chỉ có đầu xe phải mang đi tân trang lại, cổng nhà thì hôm sau kêu thợ tới sửa. Tổng tổn thất chị gây ra là một cái đầu xe móp méo, một cánh cổng và một cái quần mà gương mặt và thái độ cho tới giờ vẫn không có chút hối lỗi nào hết nếu không muốn nói là còn toe toét vui cười nửa chứ.

Rời nhà anh Chinh, cả nhóm trở về nhà anh Khải, chị Tiên lại tổ chức đánh bài cho vui, ông Kha đấu cờ với anh Phong và anh Khải, mấy đứa nhỏ túm tụm coi phim hoạt hình. Đang ngồi coi đánh bài thì chị kéo nó ra, tay ôm theo cái áo ấm của nó.
-         Nhóc ơi…đi với chị!
-         Hả? Đi đâu?
-         Đi đi...chút biết. Nhóc mặc áo vô nè. Chị gọi ta-xi tới rồi nè.
-         Ừ ừ…thì đi.
Mọi người đều ngẩng lên nhìn nó và chị, chị Tiên lên tiếng:
-         Hai đứa tối rồi đi đâu nửa, sao hổng ở nhà chơi?
-         Dạ…tụi em đi một chút.
-         Nhưng mà…
Anh Khải mĩm cười xua tay ra dấu với chị Tiên:
-         Được rồi! Để hai đứa nó đi một chút đi em.
Anh Phong cũng nhìn nó mĩm cười, nhớ không lầm đây là câu nói đầu tiên của anh Phong với nó từ lúc xảy ra chuyện hồi chiều.
-         Mon đi với Phương đi em! Đừng về khuya quá nhé!
Nó gật đầu im lặng đi theo chị ra ngoài, trong đầu cảm thấy thắc mắc vì thái độ ủng hộ nhanh chóng thậm chí là có phần khuyên nó nên đi với chị của anh Khải và anh Phong. Nó và chị leo lên chiếc ta-xi đang chờ sẵn bên ngoài. Xe chạy vòng vèo những con đường của thành phố rồi đi thẳng lên con dốc cao và tối, nhìn ra bên ngoài đường nó cũng đủ biết con dốc này dẫn đi đâu. Đà Lạt Knight hiện ra trước mắt nó nhẹ nhàng trong đêm tối, những ánh đèn dịu dàng, tiếng piano du dương…mọi thứ vẫn ấm áp, quen thuộc đến lạ. Một người phụ nữ khoảng 30-40 tuổi bước ra nhẹ nhàng gật đầu chào:
-         Em là Phương và Mon đúng không?
-         Dạ phải!
-         Hai em vào đi, chỗ của tụi em có sẵn rồi!
-         Ủa? Sao chị biết tụi em?
Nó thắc mắc, người phụ nữ mãi thật lâu sau này nó mới đoán ra được là chủ caffe mĩm cười.
-         À! Lúc nảy có một khách xưng là anh trai của Phương có điện thoại đặt sẵn chỗ cho hai em, anh ấy có miêu tả trang phục hai đứa, nhưng chị nhìn Phương là đoán ra ngay, cô bé đẹp quá!
-         Dạ!
Nó gật đầu thay mặt chị cảm ơn người phụ nữ, còn chị thì chỉ im lặng nắm chặt lấy tay nó. Người phụ nữ đưa hai đứa vào góc phòng riêng nằm sâu bên trong, chỗ ngồi lần trước nó và chị đến đang để trống. Sau khi nó và chị gọi nước xong, người phụ nữ nói gì đó với cô bé nhân viên rồi cả hai đi ra bên ngoài, tiếng piano lại vang lên. Là ca khúc quen thuộc mà chị vẫn thích, không ngờ người đánh  đàn có thể chơi được ca khúc này, không biết đây là đặt trước hay chỉ là sự trùng hợp mà thôi. Từ lúc đó cho đến lúc nó và chị rời đi, căn phòng không có thêm một vị khách nào khác.

Nó đưa ly caffe đen lên miệng, không thể chờ thêm để thưởng thức món caffe không đường của riêng mình ở nơi nó yêu thích nhất ở Đà Lạt này, nhưng chị nhẹ nhàng ngăn lại, im lặng cầm ly caffe đưa lên miệng, mím môi lại và xoay xoay. Nó cười nhẹ, lại pha chế món caffe son dành cho nó đây mà. Đặt ly caffe trở lại vào tay nó, chị ngả đầu lên vai im lặng…nó nhấp một ngụm caffe son đắng nồng…để rồi khi quay qua nhìn…dường như vị đắng của caffe đã không còn bằng cảm giác đắng trong lòng khi nước mắt chị rơi trên áo nó. Đôi tay chị ôm chặt lấy nó, dưới ánh  đèn dịu dàng của căn phòng, dù tối nhưng vẫn đủ soi sáng gương mặt chị đang khóc. Nó đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt chị, tay còn lại kéo chị sát vào người nó hơn.
-         Nhóc ơi!...Chị sợ lắm…thực sự chị rất sợ. Chị đã cố gắng vui vẻ để anh Khải, để Phong và mọi người không lo lắng…nhưng chị sợ lắm nhóc ơi! Chuyện hồi chiều…nó…nó làm chị nhớ tới papa, mami…chị sợ phải nhìn thấy tai nạn như vậy lắm…nhóc đừng xa chị nha…nhóc sẽ luôn ở bên cạnh chị đúng không? Chị chỉ còn nhóc là người thân thôi đó. Chị xin lỗi nhóc vì đã gây ra chuyện đó…chị xin lỗi. Nhóc ơi…chị sợ lắm…chị nhớ papa mami nhiều lắm!
-         Nhóc ở đây nè… chị ngốc!

Nó mĩm cười, bàn tay nó cố kéo chị sát vào vai mình  hơn, chị đang nhớ ba mẹ, nó quên mất chuyện tai nạn không may hồi chiều là sự ám ảnh đối với chị, nó quên mất chị đã từng mất ba mẹ cũng vì tai nạn xe. Nó đã quên điều này vì nó thực sự vẫn còn vô tâm ngu ngốc lắm. Trời lạnh đến run người, vài cơn gió lùa vào khung cửa sổ làm nó càng muốn ôm chị chặt hơn nửa, nó cũng không nghĩ mình cần nói thêm lời an ủi nào cả, đơn giản chỉ cần ngay lúc này nó bên cạnh, ôm chị vậy là đủ. Đó cũng là lời duy nhất nó và chị nói với nhau cho đến lúc cả hai rời khỏi quán…Tự nhủ lòng, từ giây phút đó…nó sẽ cố gắng hơn nửa để là gia đình của chị…không phải vì nó tội nghiệp chị đâu, mà vì chị là chị nó mà :) 

Thứ Ba, ngày 11 tháng 3 năm 2014

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 41)




Thấy nó có vẻ chần chừ chị Tiên đưa tay đẩy đẩy nó về hướng phòng.
-         Vô với nó một chút đi em. Ráng dỗ cho nó ngủ dùm chị nha.
-         Nhưng mà sao tự nhiên Hân ở bên phòng chị vậy?
-         Hồi nảy về nó qua ngồi chơi với chị. Chắc giờ thấm rượu say thiệt hết về phòng nổi rồi. Thôi em vào dỗ dùm chị đi, chị qua phòng con Phương ngủ cũng được.
-         Rồi rồi…thì đi!
-         Cảm ơn em nha hihi!
Chị Tiên đẩy nó đến sát cửa rồi mới đi trở lại phòng của chị, lại còn vẫy vẫy tay nháy mắt với nó một cái mới chịu đóng cửa phòng lại, chẳng biết có âm mưu gì đây, tính hiến thân nó cho nhỏ Hân chắc. Tự nhiên thấy hơi lo lo vì chẳng phải lần trước giả bộ làm người yêu nhỏ đi sinh nhật đã biết tính nhỏ lúc có men rượu trong người đó sao. Nó nhẹ nhàng mở cửa phong bước vào, cố gắng đóng cửa thật nhẹ như sợ nhỏ nghe thấy tiếng cửa sẽ nhìn thấy nó trước khi đến gần. Nhỏ Hân đang ngồi trên giường, hai đứa nhỏ không thấy trong phòng, chắc chị Tiên đem hai đứa nhỏ qua bên phòng chị Phương ngủ rồi. Nó bước đến gần leo lên giường ngồi xuống trước mặt nhỏ, mái tóc nhỏ phủ che hết gương mặt, nó tươi cười ra vẻ trêu chọc nhỏ như thường ngày:
-         Sao rồi cô nương, xĩn quắc cần câu rồi chớ gì? Sao không ngủ đi còn ngồi đây làm gì nửa nè?
Nhỏ im lặng, nó tiếp tục:
-         Sao im ru vậy? Xĩn hết nhận ra anh luôn rồi hả? Ai biểu hồi nảy xung uống quá…
Nhỏ ngẩn mặt lên, ảnh mắt nhỏ nhìn xoáy vào nó, vài giọt nước mắt lăn dài trên má, nó ngừng nói vội đưa hai tay vén tóc nhỏ lên ấp úng:
-         Em…em sao vậy? Sao lại khóc. Nè đừng khóc…sao vậy nè?
Nhỏ nhìn nó, nước mặt chảy ra nhiều hơn, rồi nhỏ gạt tay nó ra khỏi mặt nhỏ:
-         Anh vô đây làm gì?
-         Ừ thì chị Tiên nói em muốn gặp anh.
-         Anh vô đây làm gì…anh vô đây làm gì? Hổng phải anh mắc ở bên cạnh chị của anh sao? Anh để ý tới em làm gì?
-         Sao em lại nói vậy? Thôi tự nhiên lại khóc rồi, em nín đi! Ngoan đi!
-         Anh là gì của em mà em phải ngoan, anh là gì của em mà kêu em phải nghe lời anh. Em khóc là chuyện của em, em khóc là chuyện của em.
-         Nhưng mà! Thì anh…
-         Anh sao mà anh…anh lúc nào cũng bên cạnh chị của anh, anh quên hết mọi thứ, anh hổng thèm để ý tới em nghĩ gì. Anh có biết em…
Nhỏ im bặt quay mặt đi lau nước mắt, nó khẽ xoay người nhìn nhỏ:
-         Em sao?
-         Anh còn hỏi nửa? Có phải anh ngốc đến đáng ghét như vậy không hả? Có phải anh không hiểu tất cả những gì em muốn nói với anh trong suốt thời gian qua không hả?
-         Anh…! Thôi được rồi, em muốn nói anh sao cũng được. Em say rồi đó, giờ nằm xuống ngủ đi, có gì mai nói cũng được.
Nó đưa tay định dìu nhỏ nằm xuống nhưng bị ngăn lại, nhỏ đẩy nó ra đưa mắt nhìn thẳng vào nó.
-         Anh đang cố tránh mặt em có phải hông? Anh đang giả bộ hổng hiểu những gì em nói đúng hôn? Em hổng có say xĩn gì hết, anh trả lời em đi…anh trả lời em đi!
-         Anh!...Thực sự anh cũng không biết phải nói gì với em lúc này. Anh hơi dở khi buộc phải hiểu con gái tụi em đang nghĩ gì. Em cũng biết rõ anh vừa trãi qua chuyện gì mà. Anh…
-         Anh sao? Anh tính nói anh còn buồn chuyện của con Thy, anh chưa quên được nó, anh chưa hết đau khổ phải hôn? Có chắc anh còn đau khổ hôn? Em thấy rõ ràng anh đã bình thường trở lại rồi, em thấy anh vui vẻ rồi đó, có buồn nửa đâu!
-         Anh…!
Nó không biết phải nói gì nửa, chỉ biết ngừng giữa chừng rồi nằm vật ra giường nhắm mắt suy nghĩ.
-         Ừ! Có lẽ em đúng!...Sao cũng được, em nên ngủ đi, cũng khuya lắm rồi đó! Hồi nảy em nhậu hơi…nh…i..ề…u…e…m…
Nó không thể nói hết câu nói của mình, đôi môi nó đã bị khóa chặt một cách mãnh liệt bằng đôi môi của nhỏ, người nhỏ ngả hẳn đè lên ngực nó, một tay nhỏ giữ đầu nó lại, một tay nắm chặt lấy bàn tay nó. Không phủ nhận nó thực sự rất bất ngờ vì nhỏ cưỡng hôn nó, trong một phút chốc nào đó dường như nó không thể làm chủ được mình nếu không muốn nói nó đồng tình với nụ hôn của nhỏ. Nếu nói nó vội đẩy nhỏ ra khỏi để chứng minh rằng mình là một người con trai mẫu mực thì có lẽ đó không phải là nó vì vốn dĩ không có ai có thể cưỡng lại sức hút từ một cô gái xinh đẹp, quyến rũ như nhỏ Hân cả. Đôi môi của nhỏ như cố chiếm lấy nó bằng tất cả tình cảm nhỏ dành cho nó bấy lâu nay, có một chút ngọt ngào, một chút đắng, một chút mặn của nước mắt, một chút cay nồng của men rượu…một nụ hôn mang đầy mùi vị của thứ tình cảm đơn phương. Tay nó nửa muốn đẩy nhỏ ra, nửa không nỡ vì sợ rằng rời nó ra nhỏ sẽ đau, nhỏ sẽ khóc vì nó. Người nhỏ như mềm nhũn ra đè nặng lên người nó, đôi tay nó như muốn khám phá cơ thể nhỏ như là bản năng của một thằng con trai…nhưng có điều gì đó thoáng qua trong đầu. Tay nó dừng lại trên bờ ngực nóng phập phồng của nhỏ. Đôi môi nó ngừng sự đồng tình với nụ hôn của nhỏ, nó nhẹ nhàng đẩy nhỏ sang một bên, nó có thể dễ dàng đẩy nhỏ sang một bên có lẽ vì chính nhỏ cũng cảm nhận được nó đã thôi bị cuốn vào nụ hôn và tình cảm của nhỏ. Mọi thứ im lặng, nó cũng im lặng trong bóng tối, dường như ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn ngủ phía góc phòng không đủ để soi sáng ánh nhìn của nó. Không quá lạnh lùng, có lẽ cách nó dừng mọi thứ lại cũng không mang đến sự hụt hẫng dành cho nhỏ, ít nhất là nó nghĩ vậy.
-         Sao anh dừng lại? Anh hổng thích ngủ với em hả?
-        
-         Anh có chút tình cảm nào với em không Mon?
-         Có! Nhưng không phải tình yêu em à!
-         Vậy tại sao anh lại chịu hôn em?
-         Có lẽ tại bản năng?
-         Bản năng là sao?
-         Ai mà cưỡng lại được em, có thằng con trai nào không động lòng trước gái đẹp hả em?
-         Vậy sao anh hổng làm theo bản năng luôn đi, sợ em nghĩ xấu hả? Em hôn là anh biết rõ anh có thể làm gì em cũng được mà.
Nó bật cười, ánh mắt vẫn nhìn thẳng lên khoảng tối om phía trên trần nhà.
-         Ừ thì bản năng! Lúc nào cũng làm theo bản năng thì chỉ có thú vật thôi em. Anh không phải thằng tốt lành gì nhưng anh cũng biết mình nên làm gì, không nên làm gì, anh chưa tính nghỉ làm người đâu.
-         Anh sợ em nghĩ anh háo sắc, hám gái hả?
-         Nào giờ em cũng nói anh bay bướm mà, anh sợ làm gì nửa. Sao cũng được, em biết rõ anh không thể với em mà?
-         Vì sao? Hổng phải anh từng nói với con Thy anh đã ngủ với nhiều người rồi mà, thêm em nửa cũng có sao đâu?
-         Em thực sự nghĩ sẽ không sao hả? Em đang thử anh đó hả?
-         Anh thấy ai ngu đem thân mình ra thử thách anh chưa? Bộ tới giờ anh vẫn chưa hiểu lòng em sao còn nói vậy?
-         Anh!...Chính vì anh hiểu nên mọi thứ nên dừng lại. Em nói anh không hiểu anh vậy em có hiểu anh không?
-         Em…
Không gian lại yên tĩnh đến lạ, chỉ còn tiếng thở của nhỏ và nó.
-         Thôi dù sao mọi chuyện cũng đã như vậy rồi, em nên cố gắng ngủ đi, có lẽ hai đứa mình ai cũng say, ai cũng mệt hết rồi. Ngoan! Nếu em không muốn làm cả hai thêm khó xử, thêm buồn thì ngủ đi, có được không?
-         Đây có phải là lời từ chối phải hôn anh?
Nó mĩm cười đứng dậy, cầm lấy chiếc mền đắp lên người nhỏ?
-         Ngủ đi em?
-         Anh!
-         Ngủ nhé…ngoan nào!
Nó quay lưng đi, đôi chân nó tưởng chừng như đeo chì từng bước rời xa khỏi chiếc giường nhỏ đang nằm. Chợt nhỏ lại lên tiếng:
-         Anh không thể ở bên cạnh em lúc này được hả?
-        
-         Anh ở đây với em đi. Em say đó, anh nỡ bỏ em ngủ một mình trong này hả?
-        
-         Em có ăn thịt anh đâu? Em có làm gì anh nửa đâu? Sao anh ngủ với chị Phương được mà hổng thể ngủ với em?
-         Thôi được rồi! Anh đầu hàng chịu chưa, đừng có đem chị ra so sánh nửa. Thì ở lại nhưng mà em phải ngủ ngoan, đừng khóc, đừng suy nghĩ nhiều nửa được chứ?
-         Em biết rồi!
-         Ờ! Vậy ngủ nhé!
-         Uhm!
Nhỏ gật đầu, nó mĩm cười trước sự ngoan đến lạ của nhỏ, một nụ cười khiến nó nhớ mãi cho đến bây giờ. Nó biết nhỏ buồn lắm, thậm chí là tổn thương, tất cả là lỗi của nó, ngay lúc này nó chỉ biết ở lại bên cạnh để nhỏ ngủ thật ngon, thật sâu không phải là một sự bù đắp, không phải sự thương hại, mà đơn giản nó không thể rời khỏi phòng bỏ nhỏ một mình ngay lúc này. Nó nằm lên giường, nhỏ kéo mền đắp cho cả hai đứa rồi ngả đầu rúc vào khuôn ngực nhỏ gầy của nó, cái khuôn ngực chẳng to lớn, đầy nổi đau và cả vết thương đang hành hạ cơ thể nó. Chợt nhỏ ngẩn mặt lên nhìn nó:
-         Em chưa bỏ qua cho anh đâu!
-         Được rồi cô nương! Muốn gì ngủ đi rồi mai mốt làm gì thì làm. Ngủ nhé!
-         Uhm!
Nhỏ bấm mạnh vào ngực nó một cái rồi mới chịu nằm im nhắm mắt ngủ. Mọi thứ chìm vào im lặng, chỉ còn hơi thở, chỉ còn tiếng chó sủa văng vẳng đâu đó phía xa vọng vào phòng. Nó chẳng dám nghĩ gì thêm nửa, chính vì không dám nghĩ giấc ngủ lại càng khó đến với nó hơn. Trời càng về khuya càng lạnh thấy rõ, thời gian chầm chậm trôi qua, có lẽ cũng hơn một tiếng, hơi thở của nhỏ đều đều tự bao giờ, có lẽ vì khóc, có lẽ vì có men rượu trong người nên nhỏ dễ dàng ngủ say đến vậy hay là vì lúc này nó vẫn còn bên cạnh nhỏ. Sao cũng được, nhỏ ngủ là tốt rồi, cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ với chị Tiên là dỗ nhỏ ngủ, nhưng chẳng thể thở phù nhẹ nhõm được mới mệt chứ. Trời lạnh, không gian yên tĩnh đến lạ mà sao không thể ngủ được, chỉ biết thở dài và mĩm cười trong đêm tối.

Một tiếng, rồi hai tiếng trôi qua, thi thoảng nó lại móc điện thoại ra xem giờ, chỉ ngại trời sáng lại chẳng biết làm gì với cô nàng  nằm bên cạnh này. Chợt có điện thoại, bản nhạc chuông quen thuộc nó cài đặt dành riêng cho chị vang lên, nó vội vàng nhấn nút nghe, mắt cố nhìn sâu vào mặt nhỏ Hân xem nhỏ có bị tỉnh giấc không rồi mới thì thầm:
-         Nhóc nghe nè chị!
-         Nhóc ơi nhóc đâu rồi? Chị kiếm nhóc nảy giờ? Nhóc đi đâu vậy?
Chị nói với nó bằng cái giọng như con nít thức giấc nửa đêm tìm mẹ không gặp:
-         Chị đang ở đâu?
-         Chị ở ngoài sân nè. Nhóc ra đây đi!
-         Sao ra đó làm gì. Chị đứng yên đó nhóc ra ngay.
-         Nhanh nhanh nha nhóc! Chị sợ tối lắm!
-         Rồi! Ở yên đó đi!
Nó cúp máy nhẹ nhàng gỡ tay nhỏ Hân ra khỏi người leo xuống giường, chẳng hiểu sao nó lại cuống quýt lên đến nổi té lăn ra sàn, vội lồm cồm bò dậy ghé mặt sát vào xem nhỏ Hân có thức không, may quá vẫn ngủ ngon. Nó kéo mền đắp đàng hoàng lại giúp nhỏ rồi mới đi ra khỏi phòng, ánh đèn hành lang chỉ đủ soi sáng đường đi chứ không giúp nó nhìn thấy gì phía xa cả. Chị đang ngồi thu lu trên chiếc ghế gỗ nằm ngoài sân, nó vội chạy lại gần nhăn mặt trách:
-         Nè nửa đêm tự nhiên ra đây làm gì? Trời tối thui bộ hổng sợ hả?
-         Chị…chị đi kiếm nhóc. Hồi nảy chị dậy hổng thấy nhóc ngủ ngoài ghế, chị tưởng nhóc đói bụng nên chị xuống bếp kiếm mà cũng hổng thấy nhóc, rồi chị sợ nhóc buồn nhóc ra sân chơi chị mới ra đây nè, ai biết trời tối thui vậy nhóc chạy đi đâu đâu…
Ra là chị lo cho nó, vậy mà chưa gì nó đã trách chị, nó vội nắm tay chị định kéo chị đi vào nhà thì chị khẽ bấm nhẹ tay nó kêu khẽ:
-         Ui!!! Đau chị…nhóc nắm nhẹ nhẹ thôi.
-         Sao vậy?
-         Hồi nảy bị té. Trời tối thui à.
-         Đó! Tự nhiên ra đây làm gì hổng biết. Đâu đưa nhóc coi.
Nó vội ngồi xuống móc điện thoại ra soi vào tay chị, chẳng biết thương hay trách nửa, hai bàn tay rướm máu, còn đầy bụi, đất dính trên tay. Nó vội xoay chân chị lên soi điện thoại vào, may mà còn biết mặc quần dài nên chỉ thấy hơi đỏ ở đầu gối chứ không chảy máu, lại còn đi chân không nửa chứ.
-         Sao hổng mang dép, đi chân không chi vậy nè!
-         Tại chị tưởng nhóc nằm ngoài ghế, ai biết phải ra tới đây kiếm nhóc đâu.
-         Nửa đêm ngủ hổng chịu kiếm nhóc chi cho bị như vầy hổng biết. Lạnh lắm phải không. Thôi lên nhóc cõng vô nhà rửa tay nè!
-         Hihi!
Chị cười nhẹ như con nít rồi leo lên lưng nó, hay tay ôm chặt lấy cổ thì thầm.
-         Tự nhiên nửa đêm đi đâu mất tiêu dzạ?
-         Ờ có đi đâu đâu!
-         Vậy nhóc ở đâu chị kiếm hổng thấy?
-         Trong phòng nhỏ Hân? Nhỏ xĩn quá chị Tiên kêu vô dỗ cho nhỏ ngủ.
-         Vậy hen? Vậy bé Hân ngủ chưa? Nhóc có phải vô với bé Hân nửa hông?
-         Ờ ngủ yên rồi! Chắc hổng vô nửa đâu, lo cho chị nè.
-         Hihi!
Nó cõng chị vô thẳng wc rồi lọ mọ trong bóng tối đi xuống bếp kiếm nước nóng đem trở vô wc pha ấm ấm để rửa tay cho chị, Cố nhẹ nhàng hết mức có thể nhưng nó biết chị vẫn bị đau lắm, cái mặt nhăn nhăn bậm môi chịu đau mà hổng dám than, nó cười khì:
-         Nè đau thì than đại đi, làm cái mặt mắc cười quá!
-         Mệt nha! Chọc quê chị hả? Tại nhóc đó!
-         Rồi rồi thì tại nhóc. Mà đau nhiều không?
-         Đau!
-         Ráng chịu chút, sắp xong rồi nè!
Nó mĩm cười cố rửa cho xong hai bàn tay chị rồi cõng chị lên ghế sô-pha ngoài phòng khách rồi chạy vô bếp lụi hụi kiếm tủ thuốc để lấy băng. Chị thì nó mới phải chịu khó kiếm đồ băng bó đàng hoàng chứ nếu người bị là nó thì cứ bỏ vậy đi ngủ luôn cho khỏe. May mà nhà anh Khải cũng có thói quen chuẩn bị sẳn tủ thuốc gia đình nên mới có đồ băng bó cho chị. Nói chung cặm cụi băng bó một hồi cũng làm được hai cục băng khá ổn trên tay chị.
-         Xong, có gì mai băng lại. Giờ đưa chị vô phòng ngủ nha?
-         Còn nhóc?
-         Thì nhóc ngủ đây.
-         Vậy chị cũng ở đây với nhóc!
-         Trời đất! Ở đây sao ngủ được.
-         Nhóc ngủ được chị ngủ cũng được vậy.
-         Hix thôi vô phòng ngủ đi.
-         Hông!
Chị chu miệng khoanh hay tay lại cứ như cố gắng hổng cho nó nắm tay kéo vào trong phòng ngủ vậy, bó tay với cô chị con nít này luôn.
-         Rồi rồi! Muốn sao cũng được. Vậy ngồi đây chờ chút.
Nó đi vô phòng chị nhẹ nhàng rút một cái mền riêng của chị trên giường đem ra ngoài ghế.
-         Rồi giờ nằm xuống đi!
-         Còn nhóc?
-         Thì nhóc ngủ dưới đất nè, chứ cái ghế sao đủ hai đứa.
-         Đủ mà!
-         Đủ đâu đủ! Thôi nằm xuống đi, nhóc ngủ giống chị mọi ngày được rồi. Nay đổi chổ một lần hen. Ưu tiên người bị thương.
-         Hihi cũng được!
Nói vậy chị mới chịu nằm xuống ngủ, nó kéo mền đắp lên người chị rồi mới trãi cái mền của mình xuống đất. Nói chung ngủ ngồi kiểu này cũng mõi, giờ mới biết cảm giác của chị mỗi lần chạy ra ngủ ngồi với nó. Thở phào, cuối cùng cũng được yên tĩnh đầu óc, hết cô nàng xĩn trong kia giờ phải dỗ cô chị trẻ con này, riết cảm giác mình giống bảo mẫu hơn là thằng nhóc lông bông nửa. Ngày em đi cũng chẳng quá lâu, chỉ mới một thời gian rất ngắn thôi nhưng có quá nhiều thay đổi trong cuộc sống nó cũng như thay đổi trong cả tâm lý của những người xung quanh nó. Bên cạnh cuộc sống học tập, bạn bè hằng ngày như bao người, mấy ai biết được nó cũng đang phải đối mặt với nhiều áp lực, không thể mãi vô tâm, cũng không thể mãi ngốc nghếch được. Có ai đó dành tình cảm cho mình là điều tuyệt vời nhưng đôi khi nó cũng không hẳn quá tốt, cảm thấy thực sự khó xử với nhỏ Hân, nó còn vẹn nguyên lời hứa nên dù nó là thằng nhóc đa tình nhưng nó vẫn còn đủ lí trí để biết rằng vẫn không thể có ai khác trong đầu nó lúc này ngoài em.

Giấc ngủ đến với nó giữa bộn bề suy nghĩ, ngày mai trời lại sáng, cảm thấy bình yên nhất mỗi khi ở bên chị…những rắc rối của riêng nó chỉ mong đừng mang lại sự lo lắng trong nữ hoàng, giống như cuộc sống nó trên này, chưa bao giờ mong muốn ảnh hưởng đến gia đình, người thân.




P/s (Thông báo của ad bên fan page): Hôm nay ad cũng muốn thông báo sơ cho các bạn vài điều. Cuối tháng này My Daisy sẽ được phát hành sách, lần ra sách này ad sẽ thay hắn quyết định hết mọi việc. Sắp tới ad sẽ giúp hắn tổ chức offline lúc đó mọi người tha hồ chặt chém, hỏi hắn thoải mái. Dự kiến offline sẽ diễn ra khoảng từ 27 đến 30 tháng này, mọi người chuẩn bị sắp xếp thời gian đến chung vui nhé, sau khi chốt ngày giờ địa điểm ad sẽ thông báo chính thức đến mọi người. Nếu có gì thắc mắc muốn hỏi hắn mọi người hay tới buổi offline, hắn sẽ trả lời mọi câu hỏi.  Ngoài ra chắc mọi người còn nhớ chuyện không may của hắn vụ ra sách lần trước, lần này là nhà xuất bản rất uy tín, nhà xuất bản phải tiếp cận thuyết phục hắn từ thắng 7-2013 đến tháng 11-2013 hắn mới đồng ý tiếp tục xuất bản cho nên lần này ad quyết tâm giúp hắn làm thật tốt việc ra sách lần này như món quà tiếp tục dành tặng mọi người. Còn lý do đầy đủ hắn quyết định tiếp tục ra sách, tự hắn sẽ trả lời mọi người trong buổi offline. Bật mí offline sẽ có nhiều bất ngờ và hoạt động cho mọi người chung vui đó.

Thứ Ba, ngày 04 tháng 3 năm 2014

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 40)



Ai đó nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh nó, vòng ôm lấy bắp tay rồi ngả đầu lên vai nó, không cần nhìn nó cũng dễ dàng nhận ra là chị vì mùi hương đã quen thuộc từ lâu.
-         Nhóc lại nhớ bé Thy rồi hả?
-         Ừ!
-         Nhóc có buồn nhiều hông?
-         Có một chút…nhưng thấy lạ lắm.
-         Lạ gì nè?
-         Không rõ nửa, chỉ là nhóc cảm thấy nó không buồn, không đau như nhóc tưởng.
-         Sao nửa.
-         Không sao hết, thấy khác khác nên hơi khó chịu.
-         Đồ khờ! Hổng buồn nhiều là tốt rồi. Có ai tự nhiên khó chịu chỉ vì hổng buồn đâu. Làm chị cứ lo nhóc sẽ buồn vì chị bắt nhóc lên đây chơi với chị.
-         Sao lại buồn…đi chơi mà.
-         Nếu là chị, bắt chị quay trở lại chỗ chị mất người chị yêu chị sẽ hổng chịu nổi đâu.
-         Uhm! Vậy trước giờ có từng như trở lại chỗ nào đó có kỷ niệm buồn chưa?
-         Rồi nè! Hihi nhưng chị hổng dám đi một mình đâu, sợ buồn lắm nên chị luôn bắt một người đi theo. Như vậy chị mới hổng khóc nhiều, vì khóc nhiều rất xấu, ba mẹ chị hổng thích đâu.
-         À! Ra là chị đang nói đến chuyện ba mẹ chị.
-         Nhóc nghĩ chị đang nói về ai.
-         Thì kỷ niệm về người yêu ấy.
-         Hihi ngoài ba mẹ ra chị chưa mất ai là người yêu hết.
-         Ờ…quên…anh Phong đâu có đi đâu mà mất. Vậy ra đó giờ chỉ yêu có một mình anh Phong đúng hông?
Chị ngẩng mặt lên nhìn nó rồi đưa ngón tay ra trước môi mĩm cười nháy mắt ra dấu “ bí mật”. Nó gật đầu mĩm cười, chị lại ngả đầu lên vai, ngồi sát hơn vào người nó.
-         Sắp đến lúc nhóc sẽ biết nhiều hơn rồi. Nhóc ráng chờ thêm một thời gian nha.
-         Biết cái gì mới được?
-         Vài chuyện mà tên ngốc như nhóc hổng biết.
-         Tối ngày bày trò bí mật này nọ ai mà biết cho được.
-         Thì vậy nhóc con mới là tên ngốc.
-         Ờ! Thì ngốc! Mà sắp là chừng nào, có dấu hiệu gì không?
-         Sắp rồi. Còn phải xem nhóc ra sao nửa.
-         Ra sao là sao? Có gì nói luôn cho rồi, bày đặt úp mở chi khó chịu muốn chết.
-         Vậy mới vui, nhìn cái mặt nhóc kìa ngố hết sức luôn. Hihi nói chung còn tùy vào biểu hiện của nhóc nửa.
-         Thôi mệt! Muốn làm gì làm đi, đây hổng rảnh mà biểu hiện với mấy người hen.
-         Hông rảnh cũng phải rảnh hihi lệnh của chị nhóc không được quyền cãi đâu.
-         Cãi tuốt.
-         Thách!
-         Ờ ngon! Thì cãi nè.
-         Cắn nhóc giờ hihi!
Chị bật cười cắn nhẹ nhẹ lên tay nó rồi ngồi im. Lại trò chuyện không đầu không đuôi, chẳng hiểu được gì nhiều, càng chẳng biết được gì nhiều hơn. Có thể chị lúc nào cũng vui vẻ hồn nhiên như trẻ con nhưng về khoảng bày trò giữ bí mật thì giỏi vô cùng, khích cỡ nào cũng không làm chị lỡ miệng nói ra được. Nó với chị ngồi đó hứng sương lạnh thêm được một chút thì chị ngủ gục, nó lại phải ôm chị vào trong phòng. Chuyến xe đường dài chắc làm nhỏ Hân mệt lắm nên nó đưa chị lên giường, lục đục cỡi giày, kéo mền đắp cho chị cả buổi mà không thấy thức. Tất nhiên tiện tay nó cũng kéo luôn cái mền đắp cho kín đến tận cổ giúp nhỏ rồi mới đi ra khỏi phòng. Ông Kha ngái vang cả cái phòng ngoài, vậy mà anh Phong nằm ngủ kế vẫn chịu được hay thiệt. Nó không ngủ chung với 2 người này mà ôm cái mền leo lên chiếc ghế sô-pha dài đặt sát cửa sổ phòng, chỉ cần ngồi dậy thôi là vừa tầm nhìn thẳng ra bên ngoài ban-công. Đêm Đà Lạt bình yên, nói là không buồn, không nhớ về chuyện cũ quá nhiều vậy mà cũng lặng lẽ thức khuya một mình, cũng khó ngủ như bao ngày cho dù đường xa khiến người nó mệt mõi.

Sáng! Cái lạnh tê tái của bình minh phố núi khiến người ra co ro, rúc sâu hơn vào bất cứ thứ gì bên cạnh để tìm hơi ấm như bản năng khi ngủ. Nó cũng vậy, vẫn chưa muốn thức dậy giữa cái tiết trời thế này, khẽ xoay người qua, bất giác nó lại phát hiện hơi thở ai đó nhẹ nhẹ phả vào ngực. Nó giật mình mở mắt giở mền lên nhìn, mĩm cười phát hiện gương mặt chị ngủ ngon lành. Bó tay chị luôn, nhớ tối qua đã mang vào tận giường, đắp mền cho ngủ yên rồi mà giờ thì lại phát hiện ra ngồi ngủ ở đây với nó tự lúc nào. Có nắng chiếu nhẹ vào phòng, nó đưa mắt nhìn quanh, ông Kha với anh Phong chắc dậy từ lâu, chỉ còn nó với chị ngủ ở đây thì phải. Nằm im được một tí thì anh Khải từ dưới lầu bước lên.
-         Dậy chưa ku, xuống ăn sáng chung cho vui. Còn hai đứa ngủ thôi đấy!
-         Dạ! Qua thức khuya quá. Hay anh với mọi người ăn trước đi.
-         Sao thế?
Nó giở mền lên chỉ chỉ vào chị, giờ nó mà đứng dậy thế nào cũng làm chị thức giấc.
-         Dạ…chị còn ngủ, hôm qua chị cũng thức khuya lắm.
-         Cái thằng này, mày chiều nó cho dữ vô. Để anh!
Anh Khải đi ra luôn ngoài ban-công, nó ngẩn mặt lên nhìn, anh Khải cho hai tay vào bồn vuốt nhẹ mấy cây hoa. Ngay lập tức hai bàn tay anh ướt đẫm vì những hạt sương sớm, ông này coi vậy mà cũng nhanh trí ghê. Nó còn chưa kịp phản ứng gì thêm thì anh Khải đã cho hai bàn tay ướt lạnh đó bẹo má chị rồi hét lớn.
-         Dậy đi heo con!
-         AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!
Bị lạnh, bị giật mình, chị hét một tràng dài ngồi bật dậy vội lấy tay quẹt lấy quẹt để lên mặt để lau. Anh Khải cười ngất, chị xụ mặt rồi chu miệng khi phát hiện ra thủ phạm.
-         AAAA Cái ông già này muốn chết hả!!!! Đừng lại cho em!!!
Chị bật dậy rượt anh Khải chạy vòng vòng phòng rồi rượt luôn xuống dưới nhà. Sáng sớm, không gian im lặng  vỡ òa bởi tiếng chị và anh Khải rượt nhau dưới nhà. Nó mĩm cười vui vẻ đi vào wc đánh răng rửa mặt và thay uôn bộ quần áo khác rồi mới đi xuống nhà. Mọi người đang chuẩn bị đồ ăn sáng dưới nhà, căn phòng rộn rã tiếng cười đùa, trò chuyện. Chị Nga vừa nhìn thấy nó liền tươi cười…
-         Dậy rồi hả em! Lại chuẩn bị ăn sáng nè. Hai anh em nhà kia nghĩ giỡn đi. Bé Phương em đi rửa mặt rồi ra ăn sáng nhanh.
-         Dạ! Tha cho anh đó…hứ!
Chị quay qua cười toe toét với chị Nga rồi leo xuống khỏi lưng anh Khải chạy vèo lên phòng. Mọi thứ dường như đã chuẩn bị xong, chỉ việc dọn ra bàn phía ngoài sân rồi thưởng thức mà thôi. Nhỏ Hân đang cắt trái cây trong bếp, chị Nga, chị Tiên đang sắp thức ăn ra dĩa, ông Kha với anh Phong ngồi đánh cờ tướng ngoài sân, hai đứa nhỏ cháu chị Tiên hợp sức với con anh Khải tung tăng chạy ra chạy vào vận chuyển đồ ăn từ bếp ra bàn ngoài sân. Đồ ăn hôm nay do chị Nga làm người nấu chính, chị Tiên và nhỏ Hân chỉ tham gia phụ nấu. Nói là ăn sáng chứ đồ ăn nhiều đến nỗi chỉ nhìn thôi đã đủ biết khả năng chuẩn bị đồ ăn của chị Nga. Súp cua, hai con gà nướng vàng óng, salad trộn bằng rau củ đặc trưng của Đà Lạt, bánh mì, chả hoa, pa-tê…

Dưới cái tiết trời trong lành, se lạnh buổi sáng của phố núi, cả nhóm ăn uống rất vui vẻ. Không có gì thoải mái như lúc này, dịp cuối năm được họp mặt với những người bạn ăn uống, trò chuyện, đùa giỡn. Ông Kha, anh Phong, anh Khải thay phiên nhau vừa ăn vừa đánh cờ, phái nữ thì vừa ăn vừa tám chuyện nói xấu một nửa của mình. Nó với chị hình như được xếp vào hàng con nít thành ra tách riêng vừa ăn vừa ngồi chơi với mấy đứa nhỏ, nó cũng muốn tham gia vụ đánh cờ lắm nhưng có được yên với chị đâu cho nên mãi đến giờ vẫn mù tịt về cờ tướng. Ăn uống xong xuôi, nhiệm vụ vinh quang rửa chén dành cho ông Kha bởi cái tội cá độ thua nhỏ Hân, ổng đấu cờ với anh Phong, nhỏ Hân đặt cược và thắng.  Trong lúc ông Kha lầm bầm một mình với đống chén dĩa cả nhóm ngồi bàn bạc nơi đi chơi.Kế hoạch vạch ra khá chi tiết dưới sự đòi hỏi của chị và tư vấn của anh Khải.

Dù anh Khải cố hết sức dừng xe nhanh hết mức có thể cũng không kịp cho chị em phụ nữ nhà mình đầu têu là chị mở cửa nhảy ra khỏi xe,  vừa chạy vừa reo lên thích thú bởi màu hồng rực rỡ của những cây mai anh đào ngọt ngào khoe sắc bên hồ. Đây là lần đầu tiên nó nhìn thấy loài hoa đặc biệt này, nắng nhẹ, trời trong xanh, mai anh đào khoe sắc cuống hút bất cứ du khách nào không chỉ riêng nhóm nó. Chị tíu tít chạy đến gốc cây chỉ để nhanh chóng nhặt những cánh hoa rơi trên đất rồi chạy trở lại khoe với nó. Nhỏ Hân, chị Tiên, chị Nga thì không đến nổi cuồng như chị, tất nhiên máy chụp hình anh Phong cầm trên tay phải hoạt động hết công suất. Gần một tiếng  nghịch hoa, đi dạo quanh hồ mõi cả chân, chụp hình mõi cả người chị mới chịu cho cả nhóm vào caffe ngồi chơi. Caffe trò chuyện linh tinh đến tận trưa cả nhóm mới kéo nhau đi ăn trưa ở một nhà hàng ngay bên bờ hồ vì những hàng hoa mai anh đào khiến chẳng ai trong nhóm muốn đi nơi khác. Nó mĩm cười cầm theo ly nước ép dâu hộ tống chị ra nhặt hoa dưới một cây mai anh đào gần nhà hàng, tay còn lại cầm điện thoại của chị để chụp hình. Chị như đứa trẻ chạy vòng quanh cây, nhặt cho kỳ hết bất cứ cánh hoa nào nhìn thấy rồi cho vào túi áo. Thấy chị nhặt hoa dưới đất mà chẳng đóa hoa nào nguyên vẹn nó định leo lên cây bẻ một nhánh nhưng chị không cho.
-         Nhóc đừng hái.
-         Sao vậy? Hổng thích hả?
-         Thích lắm nhưng chị hổng muốn nhóc hái đâu.
-         Sợ người ta la hả? Không sao, nhóc bẻ một nhánh nhỏ thôi chứ nảy giờ có bông nào còn nguyên đâu.
-         Hổng có sợ, nhưng nhóc hổng thấy hoa đẹp lắm sao, chị hông muốn làm hoa đẹp phải rơi khỏi cây. Mình hãy để yên cho nó ở trên cây lâu nhất nha nhóc.
-         Ờ không bẻ thì thôi. Mà người khác bẻ cũng vậy à.
-         Đó là chuyện của họ. Hihi…Chị thích nhìn hoa tự nhiên trên cây hơn.
-         Vậy nảy giờ lụm hoa dưới đất chi đó.
-         Hihi đem về chơi.
Nó bật cười đưa ly nước cho chị uống, lau mồ hôi chảy dài trên trán chị.
-         Yêu mai anh đào rồi chứ gì
-         Hông có! Chỉ say nắng thôi hihi
-         Tưởng yêu luôn chứ, thấy cuồng quá trời.
-         Say nắng thôi, thích thôi hổng thèm yêu đâu. Nhox biết rõ chị yêu nhất hoa nào mà.
-         Thì yêu luôn hoa này cũng được, đẹp đâu thua gì hoa kia đâu.
Chị trả ly nước lại cho nó, nhẹ nhàng chắp tay sau lưng hướng mắt lên tán hoa phía trên đầu nhắm mắt.
-         Không! Đã yêu rồi thì chị chỉ yêu mỗi Daisy thôi. Người khác có thể yêu nhiều loài hoa, riêng chị yêu Daisy rồi sẽ không bao giờ yêu thêm một loài hoa khác.
-         Uhm!
Nó mĩm cười ngồi bệt luôn xuống đất nhìn ra phía xa bên kia bờ hồ, hàng mai anh đào khoe sắc rực rỡ trên nền trời màu xanh…vài cơn gió thổi nhẹ qua luồn vào tóc chị. Dường như chị đang nói về yêu hơn là đang nói về yêu hoa, nữ hoàng có thể, có quyền thích bất cứ loài hoa nào nữ hoàng nhìn thấy, chị có thể như trẻ con thích thú, mê mẩn trước bất cứ loài hoa đẹp nào…nhưng chỉ thích thôi vì Daisy mới là loài hoa chị chọn để yêu. Dường như mọi thứ của cuộc sống thực tế lúc ấy không hề tồn tại, giây phút đó chỉ có nó ngồi đó, chị đứng kề bên. Như một bức tranh do chính tay chị vẽ bằng những màu sắc diệu kỳ nhất, nó không tìm thấy bất cứ mảng màu nhạt nhòa, đen tối nào cả…Cuộc sống xô bồ, phù phiếm xa hoa, đôi khi người ta chỉ cần có một ai đó bên cạnh như chính lúc này, không cần làm gì cả, chỉ đơn giản bên cạnh là đủ. Có một điều gì đó thoáng qua trong lòng, nhẹ nhàng, ấm áp lắm…chợt nhận ra lý do vì sao nó không còn cảm thấy nổi đau trong lòng, nhận ra tự lúc nào nó đã trở về với cuộc sống bình thường không em. Mọi thứ không quá tệ như nó đã từng nghĩ sau khi em đi, không vội bàn đến việc nó nhanh chóng quên đi nổi đau, không bàn đến cảm giác có lỗi với em khi đã quen với việc không em bên cạnh…vì ngay lúc này nó thực sự thấy bình yên lắm.

Cuối cùng cả nhóm cũng rời khỏi nhà hàng để đi đến thung lũng tình yêu, bảo tàng, vườn hoa thành phố chơi. Đà Lạt như nàng tiên khoác lên mình bộ váy màu hồng rực rở. Vẫn biết rằng mùa xuân ở đây là thế giới của ngàn hoa nhưng khắp những con đường của thành phố núi này, mai anh đào vẫn nồng nàn khoe sắc. Mọi người vui chơi thực sự rất vui vẻ, nó cũng cười thành tiếng nhiều hơn. Từ trưa cho đến tận chiều tối lúc nào chị cũng tíu tít bên nó vì lí do rất đơn giản chuyến đi chơi này là lời hứa của nó với chị, không ai được quyền giành nó với chị hết. Điểm đến cuối cùng trong ngày của nhóm là quán lẩu dê khá nổi tiếng nằm trên đường Hai Bà Trưng. Vì là cuối ngày nên mọi người nhất quyết không say không về, hình như tiết mục này ông Kha, anh Khải và cả chị Tiên chờ đợi nhất trong ngày. Theo lời thách đố của nhỏ Hân, chị Tiên, chị Nga và ông Kha, anh Khải, anh Phong thì đêm nay để coi phái đẹp tửu lượng cao hơn hay phái nam sẽ gục tại bàn. Chị và nó sẽ làm trọng tài, kiêm dũng sĩ diệt mồi. Nó chưa thấy chị uống bia rượu bao giờ nên đoán chắc chị không biết uống, còn nó thì không ai cho phép tham gia nhậu nhất là nhỏ Hân và Chị vì hai người này là hai người biết rõ nhất cơ thể của nó vẫn chưa lành hẳn vết thương. Nói chung quân số hai bên đã cân bằng, phe nữ được quyền ưu tiên chọn chủng loại men để quyết chiến. Chị Tiên phán với nhân viên quán một câu xanh rờn lấy sĩ khí.
-         Em cho chị rượu nào mạnh nhất!
Rồi quay qua phía ông Kha nghênh mặt đe đọa.
-         Uống rượu cho thấm hổng có bia bọt gì hết!
Phe nữ vỗ tay hưởng ứng dữ dội, phe nam chỉ biết nhìn nhau cười trừ, coi bộ sĩ khí bên nữ hôm nay cao dữ. Anh Khải huých vai ông Kha.
-         Chúc mừng anh quen nhầm bợm nhậu!
Chị Tiên dư nắm đấm đe dọa anh Khải, ông Kha thì cười khà khà.
-         Yên chí yên chí anh lo được hết. Các chiến hữu cứ xả láng hết cho anh.
Hai cái lẩu dê to, vài món nướng, chiên, xào được dọn ra và cuộc chiến khai màn. Để tránh trường hợp thiệt hại quân số giữa chừng, hai phe quyết định cứ mỗi người một ly rót đều mà chiến cho công bằng. Nó và chị ngồi làm chủ xị phụ vụ rót rượu, diệt mồi và chăm sóc cho 3 đứa nhỏ ăn. Cuộc chiến diễn ra vô cùng căng thẳng nhưng đầy ắp tiếng cười. Ba đứa nhỏ sau khi ăn uống xong được cho lên xe đắp mền ngủ trước, thi thoảng nó lãnh trách nhiệm  đứng dậy nhìn vào xe xem chừng tụi nhỏ. Sau khoảng hai ba tiếng chiến đấu quyết liệt ông Kha mặt đỏ bừng bừng lè nhè tuyên bố.
-         Đ.M chơi ngu rồi! Anh chưa xĩn nhưng mà các em ráng chiến tiếp…anh ngủ trước lấy sức mai đi chơi!
Rồi ổng đứng dậy lảo đảo đi ra xe mở cửa nhảy luôn lên xe nằm ngủ. Vậy là phe nam hy sinh tại mặt trận một chiến sĩ. Anh Phong, anh Khải mặt mày còn khá tỉnh, nhỏ Hân có vẻ say nhất rồi đến chị Nga, chị Tiên. Riêng nó với chị thì mặt mày cũng nóng hừng hực vì mỗi đứa cũng giải quyết gọn 4 lon nước ngọt. Thắng thua đã rõ, phe nam thất bại vì ông Kha tự loại khỏi vòng chiến đấu, anh Phong ga-lăng chủ động xin thua bởi vì nhỏ Hân đã bắt đầu bị say ra mặt. Nói chung vẫn còn uống được tiếp nhưng để giữ sức mai còn đi chơi nên cả nhóm quyết định ngừng. Thực ra nếu uống tiếp phe nữ sẽ thua vì anh Khải vẫn còn rất tỉnh, anh Phong cũng không kém gì. Chỉ là anh Phong lo nhỏ Hân sẽ say và mệt, nó cảm thấy khá thắc mắc khi anh Phong nói như vậy. Thanh toán xong xuôi cả nhóm ra xe, tiếng nói cười vẫn rộn rã suốt trên đường về cho đến khi mọi thứ chìm trong im lặng trong nhà anh Khải. Một ngày vui chơi thực sự rất vui, ai cũng đi ngủ với tâm trạng khá tốt, nó cũng vậy…tuy nhiên theo thói quen, nó vẫn ngồi một mình uống trà phía ngoài sân. Chị sau một lúc trêu chọc ông Kha đã đời đã đi ngủ từ lâu nên không ngồi chơi với nó, ai cũng có men rượu trong người nên cũng nhanh chóng ngủ say. Đó là điều nó nghĩ như vậy mãi cho đến khuya, khi chưa kịp ngả lưng lên sô-pha ngủ thì có tiếng chị Tiên đứng ở cửa phòng gọi nó.
-         Mon!...Mon! Em còn thức phải hôn?
-         Dạ! Chị Tiên hả, sao chưa ngủ nửa?
-         Chị ngủ rồi! Em ra chị nói nhỏ nè!
-         Dạ!
Nó đứng dậy đi ra cửa, chị Tiên kéo nó đi về phía phòng mình rồi nhẹ nhàng nói nhỏ vào tai nó.
-         Hân nó say kêu tên em hoài kìa. Vào với nó một chút đi em!

Nó ngẩn người…Lại chuyện gì đây nhỉ?