Thứ Hai, ngày 11 tháng 1 năm 2016

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 77)




Phố về khuya, ngọn đèn đường mờ ảo, ẩn hiện giữa màn sương mờ, vài cơn gió nhẹ cũng đủ làm cả hai đứa run run vì lạnh. Vậy mà hỏi hai ba lần chị cũng không chịu cho nó hạ cửa kính xe xuống, do lâu lâu mới lái xe một lần nên tâm lý nó cũng khá căn thẳng, còn chị thì trông thoải mái lắm, chống cằm vào cửa xe đưa mắt nhìn ra phía ngoài, môi chị như đang mĩm cười.
-         Nhóc nè!
-         Sao?
Chị đột ngột lên tiếng, mắt vẫn quay ra phía bên ngoài cửa xe:
-         Chị hiểu tại sao nhóc ít chịu lái xe rồi.
-         Lại hiểu gì nửa? Không phải bửa trước mình nói về vấn đề này rồi sao. Không phải nghĩ linh tinh, khi nào tiện nhóc vẫn lái xe chị mà, nhóc không ngại gì đâu.
-         Hổng phải chuyện đó, hihi giờ chị lại thích đi xe máy với nhóc hơn kìa.
-         Rốt cuộc là chị thích chứ gì, lại còn bày đặt đổ thừa hiểu cho nhóc đồ. Nhiều chuyện!
-         Hứ! Kệ chị đi! Sao nhóc hổng hỏi chị lý do. Nhóc hỏi đi!
-         Rồi rồi, thì tại sao?
-         Lúc nào cũng bắt người ta nhắc hết! Nhóc biết hôn, chị phát hiện đi bằng xe máy chị có thể ngồi ôm nhóc từ phía sau được nè, chị sẽ được dựa đầu lên vai nhóc nè, chị sẽ bỏ tay vô túi áo nhóc cho ấm nè…Còn đi ô-tô như giờ hổng được làm những điều đó. Nhóc thấy chị nói đúng hôn?
Nó bật cười, chị của nó là vậy đó, bao giờ cũng có những suy nghĩ mơ mộng mà ta chỉ có thể tìm thấy trong những bộ phim, tiểu thuyết, những ngôn tình trên mạng. Nó biết trong suốt thời gian qua, chị luôn từ từ tìm cách dung hòa khoảng cách về vật chất giữa nó và chị, ví dụ như bây giờ, chị vẫn cố thuyết phục để nó được thoải mái việc đi xe máy của nó hay ô-tô của chị. Tuy bên chị nó đều dẹp hết những suy nghĩ thực tế vật chất đi nhưng dù ít dù nhiều cái khoảng cách ấy vẫn tồn tại, ít nhất từ người ngoài nhìn vào. Nếu khoảng cách hoàn cảnh gia đình giữa nó và em là một thì giữa chị và nó còn lớn hơn bốn năm lần.
-         Nè! Nè! Tên kia!
-         Hả hả sao?
-         Nghĩ gì ngơ người ra luôn vậy? Người ta hỏi đúng hôn hổng trả lời, ngồi nghĩ gì đó?
-         À à không có gì.
-         Hứ! Nói chuyện với khúc gỗ như nhóc chán muốn chết. Nhóc lái xe về đường…số… đi!
-         Chi?
-         Thì chỗ chị đang ở, hỏi lạ.
-         Ờ ờ!
Nó thở phì cho đầu ra phía ngoài nhìn nhìn để xác định phương hướng rồi lái xe đi về địa chỉ chị nói. Lòng vòng một lúc lâu mới chạy được tới nơi chị nói, là một căn nhà nằm trên một con dốc cách trung tâm thành phố vài km.
-         Nhà này hả?
-         Uhm! Nhóc đậu xe sát vô góc đường đằng đó đi.
-         Ủa đậu chi? Thôi chị vô nhà ngủ đi, có gì mai nhóc lái xe lại đón.
-         Hứ! Ai cho nhóc về khách sạn chứ, nay nhóc ngủ lại đây đi, mai phải dậy sớm chở chị đi ngắm bình minh nửa.
-         Trời! Thì mai lại đón chị sớm, không lẽ mướn phòng cho đã bỏ không ở?
-         Kệ nhóc chứ, giờ ngủ lại đây hôn hay muốn ăn cắn?
Chị dứ dứ nấm đấm chu miệng đe dọa, tất nhiên nó làm sao mà cãi lời bà cô ngang ngược này được.
-         Rồi rồi thì ngủ lại, từ từ làm dữ. Vậy hồi nảy không nói sớm để nhóc vòng qua khách sạn lấy đồ đạc luôn.
-         Mai lấy rồi trả phòng cho người ta luôn.
-         Thì cũng phải lấy quần áo mặc chứ không lẽ mặc đồ này ngủ.
-         Khỏi lo, chút chị kiếm đồ cho nhóc mặc ngủ.
-         Đồ đâu ra, kêu mặc đồ chị thì dẹp, lõa lồ còn hơn.
-         Xí! Nói chuyện thấy ghê. Mệt nhóc quá à, vô nhà nhanh đi!
-         Rồi rồi! Mà nhà này nhà ai vậy? Sao đó giờ nhóc không biết?
-         Hihi bí mật!
Chị ngoảnh mặt đi ra khỏi xe bỏ mặc nó loay hoay lui xe vào sát lề nơi chị chỉ, sau khi kiểm tra mọi thứ ổn, nó khóa xe đi về phía chị. Cổng nhà khá tây với hàng rào màu trắng nhỏ, bên trong là một ngôi nhà hai tầng theo kiểu kiến trúc đặc trưng của Đà Lạt. Mở cổng xong, chị kéo tay nó đi vào trong, đến bậc thềm cửa chính chị dừng lại đưa tay lên miệng ra dấu với nó:
-         Suỵt! Nhóc tháo giày ra đi nhẹ nhẹ theo chị nha, mọi người đang ngủ đó!
-         Ừ ừ! Mà mọi người nào vậy?
-         Suỵt! Nói nhỏ thôi! Theo chị!
Nó gật gật đầu, không biết nay ở nhà ai mà nghiêm trọng dữ. Chị rón rén mở cửa kéo tay nó đi vào trong, sau đó chị loay hoay đóng cửa, nó cũng giúp chị khóa chốt dưới. Hai đứa lục đục cứ như đang đi ăn trộm không bằng, nhất là chị, thái độ như sợ ai phát hiện.
-         Rồi! Theo chị lên lầu. Nhỏ nhỏ thôi nghen!
-         Ừ ừ!
Nó với chị rồng rắn nối đuôi nhau rón rén đi lên lầu, sàn nhà bằng gỗ, cầu thang cũng bằng gỗ cho nên càng dễ phát ra tiếng bước chân hơn. Đột nhiên trong bóng tối mờ mờ, nó nhìn thấy hai bóng đen to to lao vụt về phía nó, chưa kịp định thần, nó đã bị hai bóng đen đó chặn lại, tiếng “gấu gấu” nhỏ nhỏ phát lên. “thôi chết cha rồi, nhà có chó!”. Nó chỉ kịp nghĩ tới đó liền bị hai con chó to đùng chắn ngay trước mặt, lập tức nó đứng im từ từ giơ hai tay lên đầu, mắt liếc liếc qua phía chị cầu cứu, hy vọng đi với chị sẽ không bị hai con chó làm thịt.
-         Chị chị! Chó…chó kìa!
Nhận ra thái độ nó, chị bịt miệng phì cười.
-         Chó…chó có dữ không chị? Sao sao không nói sớm!
-         Hihi đồ nhát gan!
Chị quay về phía hay con chó ra dấu:
-         “Mon, Ster” lại đây xử hắn đi hai đứa!
-         Nè nè! Không không giỡn nha, chết người đó! Nè nè….cứu cứu…ơ ơ…!
Nó chỉ kịp nói có vậy để rồi lập tức bị hai con chó nhảy chồm lên người vật xuống sàn nhà, ngay khi nó nghĩ rằng kỳ này chết chắc rồi, miệng định la lên thì liền bị chị đưa tay bịt mồm lại.
-         Suỵt! Cấm la!
-         Nhưng!!!
Thôi chết rồi, kỳ này bị chị lừa vào nhà giết thịt thật rồi, không biết thịt nó đủ nhét đầy bụng hai con chó to đùng này không nửa. May quá, hai con chó chưa ăn thịt nó vội mà liếm lấy liếm để mặt mày tay chân nó, chắc là vệ sinh sát trùng trước khi thọc huyết đây mà. Hai con chó to quá, nó mất hết khả năng chống cự, đành nằm yên nhắm mắt chịu trận. Bổng điện bật sáng, bất ngờ vì chói mắt nó lấy tay bịt mắt. Chị cũng hét lên nho nhỏ.
-         A! Chết!
Tiếng một người vang lên từ phía dưới cầu thang:
-         Phương về rồi hả con?
-         Dạ dạ con về rồi!
-         Giỏi quá! Bửa nay dám đi tới giờ này hả con? Lên giường nằm đó cho tui!
-         Dạ! Con biết rồi!
Nó hí hí mắt ra nhìn, mặt chị tiu nghỉu xụ xuống trông rất buồn cười. Nhận ra nó đang cười khì, chị liền đánh nó một cái.
-         Hứ còn cười nửa? Tại nhóc hết đó, tại nhóc làm chị sắp bị đánh đòn rồi đó. Đồ đáng ghét! “Mon – Ster”! Xử hắn cho chị!
Ngay lập tức hai con chó càng hành hạ thân thể nó mạnh bạo hơn, lại còn cắn quần lôi nó đi như đồ chơi nửa, không lẽ giờ cắn ngược lại nó đây trời. Mà khoan, chị vừa kêu hai con chó là gì, hình như là Mon – Ster thì phải…Nó ngồi phắt dậy.
-         Này! Vừa kêu hai con này là gì hả?
-         Mệt! Sắp bị đánh đòn kìa, hỏi gì hỏi.
-         Đứng lại! Nè nè nói cho rõ coi! Kêu hai con chó này tên gì hả? Nè nè! Hai đứa mày buông tau ra coi!
Chị đi vội vào trong phòng phía cuối hành lan, nó vội đuổi theo, còn hai con quỷ chó thì cứ quẫy với nó như quen từ lâu, con chồm trước mặt, con cắn quần nó phía sau, lê lếch cả buổi nó cũng tới được cửa phòng cùng với hai con chó. Chị đang nằm úp mặt trên giường, mặt xù xụ chỉ chỉ tay qua bên cạnh.
-         Nằm lên úp lên đây nè!
-         Chi!
-         Chờ bị đánh đòn chứ chi!
-         Hả? Đánh đòn là sao? Ai đánh?
-         Mệt! Chút biết! Nằm lên đi, hổng thôi chút bị đánh 100 cái ráng chịu. Nhanh lên!
-         Nhưng…!
-         Mon-Ster! Kéo hắn lên giường cho chị!
Lập tức hai con chó chồm lên cắn tay cắn quần kéo cho bằng được nó lên giường, hết cách chống cự, nó đành bị cưỡng bức nằm úp xuống.
-         Nè! Kêu hai con này là gì hả?
-         Mon-Ster chứ gì. Con này là Mon, còn con mập đó là Ster.
Chị kéo con Husky về phía mình, còn con Bug mặt xệ thì cứ quẫy đuôi cạp tay nó không chịu buông.
-         Này! Vừa phải thôi nha! Ai đặt tên cho hai con này hả? Sao dám…
-         Hihi chị đặt đó làm gì chị!
-         Quá đáng! Muốn gì! Bộ hết tên đặt rồi hả?
-         Rồi sao? Chị thích đó làm gì chị? Quýnh lộn hôn? Mon-Ster xử hắn cho chị!
Ngay lập tức hai con quỷ chó lao lên người nó cạp lấy cạp để, chỉ riêng con Ster mập thôi cũng đè nó muốn tắt thở rồi nói gì thêm con Mon cũng to đâu kém. Đang loay hoay vật lộn với hai con chó thì tiếng bước chân người lên tới cửa phòng.
-         Ai đây Phương?
Hai con chó ngừng lại, nó cũng ngẩn mặt lên, một bà cụ mặc đồ ngủ đứng bên cạnh chị, tay cầm một cây thước gỗ dài, gương mặt nghiêm nghị nhìn nó.
-         Dạ là hắn đó!
-         Mon hả?
-         Dạ!
Nó vội đứng dậy, phủi phủi quần áo cúi đầu:
-         Dạ dạ con thưa bà…bà…con là…
-         Rồi biết rồi! Là Mon hả con?
-         Dạ!
-         Là Mon thì lên nằm úp xuống kế con Phương luôn nha con!
-         Dạ dạ là sao bà?
-         Nằm úp xuống tui xử tội chứ sao nửa! Nhanh lên!
Bà cụ lên giọng làm nó giật mình vội leo lên giường nằm úp kế bên chị.
-         Nè! Ai vậy? Sao sao tự nhiên đánh đòn mình vậy chị?
-         Im đi!
Chị chu miệng gạt phắt đi rồi ngẩng mặt lên nói với bà cụ bằng cái giọng năn nỉ.
-         Sơ ơi tha cho Phương đi! Đừng đánh đòn Phương được hôn?
-         Khỏi xin. Con gái con đứa đi chơi tới giờ mới về, riết rồi đâu có sợ tui.
-         Con sợ mà hix hix! Sơ ơi sơ đừng đánh Phương mà. Ha sơ đánh hắn đi, tại hắn hết đó, hắn dụ Phương đi chơi đó, tại hắn hổng chở Phương về sớm đó.
-         Này này!
-         Im đi!
Chị lại qua chu miệng với nó, “ Chát! Chát!”. Hai tiếng chát liên tục vang lên đồng nghĩa với hai roi lần lượt được bà cụ nhẹ nhàng xuống tay.
-         Aaaaaa! Đau quá sơ ơi huhu! Chết Phương rồi huhu!
Nó ngẩn người, “ơ hóa ra là bị đánh đòn thiệt à?”. Bên cạnh chị la như đúng rồi.
-         Về trễ bị đánh đòn còn hung dữ nửa hả? 5 roi nha Phương!
-         Huhu hai roi thôi hai rôi thôi nha Sơ!
-         Không! 5 roi! Trả giá 10 roi.
-         Huhu! 5 thì 5, mà sơ đánh hai roi rồi đó!
-         Đếm nè! Đếm nè! Đi chơi về trễ nè! Mai mốt bỏ cái kiểu đi chơi về trễ nghe chưa!
“Chát…chát…chát!”. Ba roi tình cảm bà cụ chị gọi là Sơ thẳng tay giáng xuống mông chị, tiếng roi đánh nghe sao mà giòn giã làm sao. Cuối cùng cũng tìm ra người đánh đòn được chị nữ hoàng ngang ngược này rồi. Nó nằm kế bên nhìn bà cụ dạy dỗ chị mà phì cười, rõ ràng chị bị đòn là thật, nhìn mặt chị mếu máo xụ xuống buồn cười vô cùng.
-         Từ nay bỏ nghe chưa. Ở đâu làm gì kệ cô, lên đây với tui thì phải biết đi chơi về sớm nghe chưa! Mai mốt tái phạm đừng có trách.
“Chát…chát…chát…chát…chát”! Năm tiếng chát liên tục vang lên, nó cong người lại trợn mắt nghiến răng.
-         Còn cái thằng này người ta bị đòn mày nằm cười hả con! Cái tôi rủ rê người ta đi chơi khuya, không biết về sớm còn dám vác mặt vô nhà này. Lần sau còn…
Nó gồng người chịu đau, mặt mày khổ sở lắng nghe lời giáo huấn của bà cụ, tưởng nó khách chắc được tha ai dè bị đánh đủ năm roi mà không thèm cho nó cơ hội giải thích, kể cả né đòn cũng không kịp luôn. Sau tầm mười lăm phút dạy dỗ bằng vũ lực và lời nói, cuối cùng bà cụ cũng kết thúc bằng hai roi bonus thêm xong mới để cây thước lên bàn đi ra ngoài, bỏ lại sau lưng câu chốt:
-         Hai đứa thay đồ đi ngủ, ngày mai xuống tui nói chuyện tiếp!
Tiếng bước chân bà cụ xa dần, chị vội chồm dậy ló đầu ra cửa nhìn, sau đó quay trở vào đóng sập cửa lại đưa hai tay lên ngực ra vẻ thở phào nhẹ nhõm.
-         Sơ đi rồi! Hix hix tại nhóc hết đó! Làm chị bị đánh đòn.
-         Thôi đi đừng có đổ thừa. Giờ thì biết tại sao kéo nhóc vô đây cho bằng được. Bị đòn một mình không chịu, kéo nhóc vô bị chung chứ gì.
-         Hứ! Tại nhóc hết chứ bộ, ai kêu nhóc làm chị về trễ chi, bị đánh đòn đau muốn chết, mai sung mông hết ngồi luôn cho coi.
-         Làm quá! Thấy đánh cũng đâu có mạnh đâu.
-         Hứ! Nhóc hay quá ha, vậy nằm đó chị đánh nhóc thử coi, nằm đó!
-         Thôi nha, tự nhiên bị đánh đòn oan nha, đau nha!
-         Xí!
Chị lè lười với nó một cái rồi đi lại mở tủ đồ ra, lục một lúc chị quăng đồ vào mặt nó.
-         Nè nhóc thay đồ ở đây luôn đi, chị sẽ vào wc thay quần áo.
-         Ủa đâu ra có đồ cho nhóc sẵn vậy?
-         Chị đi chơi ngoài chợ mua cho nhóc đó.
-         Ừ!



Chị ôm quần áo đi ra ngoài, khép cửa lại rồi thay quần áo, là một cái quần short và áo thun màu đen khá dày. Mĩm cười nhìn lại bộ quần áo mình đang mặc, rất vừa và thoải mái, đúng là nó suy nghĩ lo lắng quá nhiều, thì ra chị đâu có định bỏ nó đi đâu, chỉ là trốn đi chơi một mình, chị còn mua quần áo cho nó đây nè. Nhiệt độ trong phòng không quá lạnh như bên ngoài, nó đi lại bàn kiểm tra chiếc bình nước nóng có sẳn, may quá còn nước. Rót khoảng nửa ly nước nóng, hai tay ôm lấy thành ly lấy hơi ấm, nó xuýt xoa vừa nhấm nháp nước vừa đi lại gần cửa sổ nhìn ra bên ngoài, căn nhà nằm trong góc của một con dốc nhỏ, mọi thứ đều im lặng, bình yên đến lạ. Bổng có tiếng động sau lưng, hai con Mon – Ster chạy lon ton vào phòng quấn lấy chân nó, vội đi lại để ly nước nóng lên bàn cho khỏi đổ, nó ngồi xuống vuốt ve hai con chó giống như quen biết từ lâu. Chị cũng bước vào trong, trên người mặc chiếc quần short ngắn dành cho con gái, áo thun tay dài màu trắng.
-         Nhóc thay đồ xong rồi hả, hihi trời lạnh quá hen. Mon lại đây với chị!
-         Kêu đứa nào?
-         Hihi ai thèm kêu nhóc chứ!Mon mon lại đây nhanh!
Con Mon chạy ào nhảy lên người chị, con Ster mập cũng chạy theo, giờ thì hai đứa nó đều quấn lấy chị, bỏ rơi nó lẻ loi ngồi một mình. Đưa tay cầm ly nước lên nhấp một hơi, nó hướng mắt về phía chị.
-         Rồi! Giờ cho nhóc biết bà cụ là ai được chưa? Nhà này là nhà ai?
-         Là Sơ của chị đó.
-         Sơ! Là sao?
-         Chị gọi là Sơ, ở đây ai cũng kêu là sơ hết. Sơ như bà nội của chị đó. Nhà này là nhà của Sơ.
-         Sơ như bà nội là sao?
-         Cho chị uống với!
Chị ngồi dậy đón ly nước từ tay nó.
-         Coi chừng nóng!
-         Hihi!
Uống nước xong chị kéo tay nó leo lên giường, cuộn người vào mền, hai con Mon-Ster cũng leo lên nằm chung, bốn đứa chen chúc nhau trên cái giường bông coi bộ hơi chật thì phải, con quỷ Ster mập hình như mê đè nó hay sao mà cứ quấn lấy nằm lên người nó.
-         Nhóc biết hôn, đây là nhà ba chị sống hồi nhỏ. Sơ là người chăm sóc nuôi nấng papa chị.
-         Ủa? Vậy ba chị là…
-         Uhm! Papa chị là trẻ mồ côi. Ông bà nội mất từ hồi papa 5 tuổi. Sơ là người nhận papa về nuôi. Hồi đó Sơ sống ở Sài Gòn, rồi chiến tranh tùm lum, Sơ dẫn theo papa chị cùng hai cô chú khác cũng mồ côi như papa lên đây sống nè.
-         Tại sao kêu là Sơ?
-         Chị hổng biết, papa nói Sơ kêu papa kêu là sơ chứ hổng nói tại sao. Papa đoán chắc hồi xưa Sơ là sơ trong nhà thờ đó.
-         Nếu là sơ sao không sống trong nhà thờ nhỉ?
-         Chị cũng hổng biết nửa.
Nó mĩm cười, tay kéo sát lại người mình hơn, có một chút gì đó vừa xúc động, vừa bất ngờ.
-         Phòng này là phòng cũ của papa đó nhóc. Sơ ở phòng dưới chăm bé Bon với bé Ti.
-         Con nít hả?
-         Uhm! Ngoài ra còn ba đứa nửa lớn hơn, tất cả đều là trẻ mồ côi Sơ nhận nuôi. Tính luôn chị nửa là sáu đứa mồ côi luôn.
-         Lại nhớ papa nửa rồi đúng không?
-         Hihi!
Chị nép sâu vào người nó hơn, hai con Mon-Ster cũng nằm im, thi thoảng liếm liếm tay nó, vẫy đuôi nhè nhẹ.
-         Thương Sơ lắm, cả đời Sơ sống có một mình hà, rồi nhận nuôi trẻ mồ côi, ai cũng được Sơ chăm sóc như con ruột, ăn học tới thành đạt, cưới chồng cưới vợ hết luôn. Hihi nên chị coi Sơ như bà nội của chị đó!
-         Ừ! Nhóc hiểu rồi! Hèn gì mấy lần trước lên chơi, lần nào chị cũng đi mất cả hơn nửa ngày trời, có phải chị đi lại đây không?
-         Uhm! Chị về thăm mấy Sơ với mấy đứa nhỏ.
-         Sao chị không cho nhóc theo? Giờ mới thèm cho nhóc biết.
-         Vì chưa tới lúc. Chỗ này chỉ có người trong nhà mới được biết thôi, nhóc là người ngoài, ai thèm cho nhóc biết chứ.
-         Ơ vậy giờ sao cho vô đây ngủ luôn.
-         Hihi vì đây là nhà. Người trong gia đình thì nên được trở về nhà. Đã tới lúc nhóc biết chỗ này rồi.
-         Là sao?
-         Đồ ngốc! Tự hiểu đi ha.
Nó ngẩn ngơ, chị cười tủm tỉm, hai con Mon-Ster cũng thè lè lưỡi như chia sẻ với nó.
-         Hình như…Sơ cũng biết nhóc phải không?
-         Uhm! Mọi người ở đây đều biết nhóc hihi kể cả hai con này nè, tụi nó cũng biết nhóc là gì của chị luôn mà.
-         Là gì?
-         Là nhóc của chị. Là người thân của chị.
Nó mĩm cười xoa đầu con Ster mập, còn con Mon không chơi chung do nó nằm phía bên chị, lại tên Mon nên tạm thời cho nó ra rìa.
-         Nhóc nè!
-         Sao?
-         Từ nay, nhóc hãy coi đây là nhà mình nha. Giống nhà chị đó.
-         Ừ!
-         Từ nay khi nào rảnh, nhóc sẽ đưa chị về đây chơi nha được không?
-         Ừ!
-         Từ nay chỗ này là chỗ bí mật của mình nha nhóc? Hổng được chỉ người khác biết đó. Khi nào nhóc mệt mõi, khi nào chị buồn phiền, minh sẽ về đây thăm Sơ và tụi nhỏ nha nhóc. Chỗ này sẽ là nơi bình yên của tụi mình nha nhóc!.
-         Ừ!
-         Ngày mai chị sẽ đưa nhóc gặp mọi người nha nhóc. Ai cũng dễ thương hết đó.
-         Ừ!
Nó mĩm cười khi nhìn vào chị, giờ đôi mắt chị như híp cả lại vì buồn ngủ, vậy mà vẫn cố nói chuyện với nó. Chẳng nhận ra chị nữ hoàng đâu cả, tự nhiên thấy chị nhỏ bé, mong manh làm sao. Mỗi một ngày, nó càng nhận ra, thành phố này có ý nghĩa như thế nào đối với chị, đâu phải tự nhiên lúc nào chị cũng đòi về đây chơi, đây chính là nhà chị kia mà…tự lúc nào, chính nó cũng dần yêu nơi này mất rồi.
-         Còn nhiều thắc mắc nhóc muốn hỏi chị lắm. Nhưng thôi giờ ngủ đi, mai tính.
-         Rồi nhóc sẽ biết mọi chuyện à, hihi từ từ chị sẽ kể nhóc hết bí mật của chị.
-         Không muốn giấu nửa hả?
-         Không!
-         Tại sao?
-         Vì…mình là…
-         Là gì?
……..
-         Gia đình!

Nó thở phì nhẹ một cái, mĩm cười nhìn chị từ từ chìm vào giấc ngủ. Từ gia đình…làm đêm phố núi thêm bình yên lắm. Thật đó!


[Mon]
*** Đầu tiên xin lỗi vì thời gian qua đã im lặng và không post chap như lịch. Sau chap 77 này thì đã đến lúc cho các bạn biết lý do mà lần trước Mon hứa rồi sẽ có các bạn biết vì sao đột nhiên Mon im lặng không post chap. Lần đó “Sơ” bệnh và rồi mất. Mon phải quay về Đà Lạt để cùng phụ mọi người chăm sóc và lo hậu sự cho Sơ cũng như giúp ổn định cuộc sống của tụi nhỏ. Khi tụi nhỏ ổn thì Mon mới có thể an tâm quay trở lại SG tiếp tục cuộc sống của mình. Trong suốt nhiều năm qua, Mon luôn để dành một phần tiền kiếm được của mình gửi về giúp một ít cùng Sơ chăm tụi nhỏ. Đây là một góc riêng của Mon và Chị, sau này sẽ nói rõ hơn để mọi người sẽ hiểu thêm. Hy vọng lý do này sẽ được các bạn hiểu và thông cảm.
*** Về vấn đề giao lưu ở trang Tự Truyện lần trước có lẽ đã phiền khá nhiều bạn cũng như việc giao quyền admin post bài PR cho Hoàng, người của Tự Truyện. Đó chính là thỏa thuận giữa Mon và công ty chủ quản Tự Truyện. Cuộc giao lưu ấy là có thù lao, số tiền đó Mon để dành góp vào đóng bảo hiểm cho mấy đứa nhỏ, cũng không nhiều, Mon cũng có xin công ty ủng hộ thêm cho tụi nhỏ, cty đồng ý và Mon đã cho phép Hoàng được chạy event trên page mình. Ngoài ra số tiền xuất bản sách có được, phần lớn Mon cũng không có sử dụng (chỉ trích 5 triệu để dùng làm tiền trả % đầu tiên để Mon mua laptop trả góp, đột xuất mất máy nên phải dùng tiền sách mua)...còn lại tất cả tiền xuất bản sách Mon đều chia ra từng tháng gửi về cho tụi nhỏ. Đây là việc Mon tự nguyện, là trách nhiệm và lời hứa riêng cho nên Mon thực hiện nó. Có lẽ mọi người còn nhớ Mon có từng trả lời trong lần giao lưu rằng Mon sẽ sử dụng tiền sách một cách xứng đáng và đây là cách Mon sử dụng nó. Câu trả lòi này hy vọng giúp các bạn đã mua sách có thể vui lòng hơn với số tiền các bạn bỏ ra để mua một cuốn sách dù các bạn có thể đọc được trên mạng mà chẳng cần phải mua sách. Cảm ơn các bạn vì điều này!