Thứ Năm, ngày 24 tháng 4 năm 2014

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 43)



Trời lạnh, nó cố ôm chị chặt nhất có thể mong giữ cho chị thật ấm, nó chưa từng mất người thân như chị nhưng nó hiểu cảm giác của một người đột ngột mất gia đình sẽ lạnh và dễ tổn thương như thế nào. Quán đóng cửa, nó và chị lên xe trở về nhà, chỉ muốn chị cười một cái thôi cũng thấy bớt lo, vậy mà gương mặt chị cứ như người vô hồn…xót lắm nhưng nó không còn biết làm gì hơn nửa. Xe dừng ở đầu dốc, chị muốn đi bộ một đoạn ngắn. Đêm của Đà Lạt sương giăng mờ những ngọn đèn đường, tưởng chừng người ta có thể với tay chạm lấy chúng dễ dàng như cho tay vào mặt nước…Nó và chị về đến nhà, bên trong mọi người vẫn đang nói về việc của chị hồi chiều. Nó đưa chị lên phòng rồi quay trở xuống đứng ở đầu cầu thang nói xuống nhà:
-         Ngay từ giây phút này, em không muốn bất cứ ai nói gì về chuyện hồi chiều của chị Phương nửa. Trách móc hay nói đùa cũng không, xin lỗi vì em đã hỗn!
Rồi nó quay lưng đi thẳng vào trong phòng của chị. Ngồi được một lúc thì chị ngủ thiếp đi, nó mới thở phù một cái đứng dậy đi ra khỏi phòng. Bên ngoài, nhỏ Hân đang ngồi im trên chiếc ghế sô-pha của nó.
-         Em vô ngủ đi, chị Phương ngủ rồi!
-         Anh đang làm gì vậy hả? Mọi người chị nói giỡn thôi mà anh nói gì nghe nghiêm trọng quá vậy?
-         Có gì vui đâu mà nói giỡn!
-         Chuyện có chút xíu hà!
-         Chính vì chút xíu nên đừng ai nói tới nửa.
-         Anh…! Em hổng biết có chuyện gì khác, nhưng mà anh có cần phải lo lắng cho chị Phương tới vậy hôn?
-         Cần chứ!
-         Anh! Thái độ của anh thật quá đáng!
-         Ừ!
-         Anh có biết anh làm như vậy…sẽ…sẽ có một người rất buồn không?
-         Ừ!
-        
Nhỏ im lặng nhìn nó một lúc rồi đứng dậy đi vào phòng, nó ngẩn mặt lên nhìn theo bóng nhỏ khuất sau cánh cửa thầm thì vừa đủ để chỉ mình nó nghe…” Anh xin lỗi!”

Như thường lệ, nó lại khó ngủ vì những suy nghĩ vây lấy đầu, lo lắng cho chị, lo lắng cho cả nhỏ Hân nửa. Lang thang ra ngoài sân, trời lạnh nên thi thoảng nó ho lấy ho để.
-         Trời lạnh ra ngoài này chi cho ho vậy thằng em?
Anh Chinh bước ra từ sau lưng vỗ vai nó.
-         Dạ! Khó ngủ một chút!
-         Phương nó sao rồi?
-         Không sao, chị mới ngủ hồi nảy. À, hình như anh cũng biết chuyện của chị phải không?
-         Biết chứ em! Chị Nga vợ anh là do hai bác bên nhà cưới cho anh mà.
-         Dạ!
-         Anh mồ côi từ hồi còn bé xíu. Nhờ người bạn của dì anh nên hai bác biết chuyện rồi giúp đỡ dì anh, lo lắng cho anh ăn học, đưa anh sang tận bên kia làm việc rồi cưới vợ cho anh. Nếu không có hai bác, chắc anh cũng khó cưới được chị Nga em vì anh đâu có cha mẹ, có khi giờ này anh cũng không ở được trong căn nhà khang trang thế này nửa. Anh coi hai bác như ba mẹ ruột, bé Phương tất nhiên như em gái anh rồi.
-         Dạ!
-         Biết vì sao hôm nay anh nói với em chuyện này không?
-         Dạ không anh!
-         Để thằng em mày biết anh coi bé Phương quan trọng tới chừng nào. Cho nên, em mà đối xử không tốt với nó…đừng trách anh ác!
Nó mĩm cười, một chút rùng mình vì gương mặt anh Chinh trong phút chốc mất đi nụ cười tưng tửng hàng ngày.
-         Dạ! Anh yên tâm!
-         Ừ! Anh cũng thấy yên tâm. Mấy hôm nay anh thấy thằng em mày tuy có hơi trẻ con mất bình tĩnh nhưng như vậy là được.
-         Vậy là anh không có trách vụ em hỗn với anh hả?
-         Chuyện nhỏ! Biết lo lắng bảo vệ cho con bé là được, chuyện khác anh không để bụng.
-         Dạ!
-         Lần này anh đưa vợ con về thăm quê hai tháng, sẵn coi con Phương nó ở bên này ra sao, chắc qua tết anh trở về bên kia.
-         Ủa vậy là anh không phải ở đây hả?
-         Quê anh ở đây nhưng anh được hai bác đưa qua bên kia ở cũng được gần mười năm rồi.
-         Còn nhà này?
-         Nhà mua để lâu lâu đưa vợ con về thăm quê, vợ chồng anh bên kia làm việc cũng không phải quá dư nhưng nhờ chêch lệch tiền với bên này nên mua nhà không khó. Cái này là bác trai dạy anh, có đi đâu ở đâu làm gì thì cũng phải cho con cái về thăm quê, biết quê hương đất nước mình. Em cũng thấy đó con anh có đứa nào không nói tiếng Việt được đâu.
Nó và anh Chinh còn nói chuyện với nhau khá lâu, đa số anh kể về chuyện gia đình mình, còn khi nó hỏi về chị nhiều hơn thì…
-         Thôi biết nhiêu được rồi. Con bé nó không cho anh nói chuyện với em nhiều về nó đâu, nay anh em mình nói chuyện với nhau đừng có cho nó biết nhé.
-         Sao vậy anh?
-         Có trời mới biết con bé nó muốn làm gì. Nói chung nào giờ nó thích bí ẩn vậy đó. Đặc biệt là chuyện gì liên quan tới thằng em mày, nó không có cho ai nhiều chuyện hết.
-         Có vụ này nửa?
-         Haha kệ đi em, con bé nó thích làm gì cũng được, miễn nó vui là anh vui. Thôi anh vào ngủ, thằng em mày cũng ngủ sớm để có sức mai cho bé Phương nó hành xác. Chào nhé!
Anh Chinh cười khì khì đi vào trong nhà để lại nó sau lưng ngẩn ngơ với những thắc mắc về chị mà không biết bao giờ mới được giải đáp. Cái cô nữ hoàng nhà mình…tuy cũng có chuyện đau buồn nhưng tính ra vẫn luôn có những người xung quanh lo lắng hết mình đó chứ. Nó cũng đi vào nhà ngủ, nằm được một chút thì chị lò dò ôm mền bông đi ra chen lên ghế nằm ngủ, cảnh này…đã quen thuộc từ lâu. Hôm sau, như lời anh Chinh, chị của nó sau một đêm buồn đã trở lại với nụ cười tươi và những trò nghịch hành xác bắt nó dẫn đi chơi suốt cả ngày. Đến ông Kha cũng than trời vì phải đi nhiều, có lẽ trừ mấy đứa nhỏ ra thì người nào cũng mệt mõi vì phải di chuyển liên tục giữa các điểm tham qua khắp thành phố. Xem như trọn vẹn nghĩa vụ đi chơi với chị trước khi về quê.

26 tết, nó yên vị trên xe chuyến xe khách về quê ăn tết. Lòng nôn nao với những cảm giác khó tả, tạm gác cuộc sống sinh viên và những mối quan hệ phức tạp đã qua, chỉ mong gặp lại đám bạn cấp 3 để thỏa sức mà ăn chơi, tám chuyện, trêu đùa. Tính ra đứa nào cũng đã trưởng thành hơn nhiều sau một thời gian xa quê đi học, đứa đi làm, đứa tính xong chuyện chồng con…mỗi người đều đang đi con đường riêng, chỉ dịp lễ tết như vầy mới họp mặt nhau khá đông đủ mà thôi. Không còn là học trò, đến nhà thầy cô tất nhiên đứa nào cũng có quyền được  “nhậu” một cách công khai. Vậy là ngay tối 26 tết đã bị lôi kéo đi ăn nhậu, cái lũ quỷ bạn nó thoát khỏi lớp 12 cứ đứa nào cũng lên đô sau một thời gian làm sinh viên tu nghiệp. Riêng nó là phá mồi thì nhiều chứ đâu có uống được bao nhiêu, vậy mà hết nhà đứa này, qua nhà đứa nọ, thầy cô…cứ vậy kéo dài đến mùng 4 tết, chẳng ngày nào nó không có men trong người, không có ai kiểm soát thành ra cũng thả mình theo cuộc vui. Nói đến cái mốc mùng 4 tết thôi là vì tối hôm ấy nó đang ngồi chơi với mấy thằng chiến hữu ngoài chợ huyện thì điện thoại reo. Màn hình hiện lên chữ “Chị” cùng với bản nhạc chuông quen thuộc nó dành riêng cho nữ hoàng.
-  Nghe nè!
-  Hihi nhóc ơi nhóc đang ở đâu?
-  Quê chứ ở đâu.
-  Mà quê là ở chỗ nào?
-  Nói biết không mà hỏi. Có chuyện gì?
-  Thì nói đi nhóc đang ở chỗ nào?
-  Ờ đang ngồi chơi với mấy thằng bạn ngoài chợ huyện của nhóc được chưa.
-  Vậy nhóc chơi xong chưa hihi ra chơi với chị đi!
-  Rảnh nửa, đang ở quê ra bằng niềm tin à. Mà bửa đã la tạm không liên lạc tới qua tết mà.
-  Hi tại…tại…chị….(nói rất nhỏ không nghe rõ)
-  Tại gì nói lớn lên coi, không có nghe gì hết.
-   Mệt nhóc quá! Hihi nhóc đang ngồi chỗ nào?
-  Trời à đã nói đang ở chợ huyện của nhóc.
-  Vậy hả. Vậy chợ đó có gần trường “DQD” hôn?
-  Ờ gần! ủa sao biết tên trường nhóc vậy?
-  Hihi chị đang ở trước cổng trường nè!
-  Hả!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nó la lên một tiếng làm mấy thằng bạn đang chén chú chén anh ngà ngà giật mình chửi. Nó cũng không thèm đôi co đứng dậy đi xa khỏi bàn nhậu.
-         Hix! Không giỡn à…nói lại coi đang ở đâu?
-         Hihi đang ở trường DQD nè ai thèm giỡn với nhóc chứ.
-         Trời đất! Tự nhiên xuống đây chi?
-         Chơi chứ chi. Hihi nhóc lại đón chị nhanh nhanh lên đi ở đây tối thui hà.
-         Rồi xuống với ai?
-         Có một mình chị đâu có ai nửa đâu. Nhóc ra nhanh nhanh nha.
-         Rồi rồi ở đó đi ra liền. Bó tay chị luôn.
Nó lật đật cúp máy xách xe phóng luôn về trường bỏ lại 3 thằng bạn ngồi ngơ ngác sau lưng. Chợ gần sát trường, nó nhanh chóng nhận ra dáng người cao của chị dưới ngọn đèn trước cổng trường, dưới chân chị là cái vali nhỏ xíu. Vừa nhìn thấy nó chị tươi cười chạy lại nắm lấy tay nó.
-         Nhóc nhóc!
Nó dừng xe nhìn chằm chằm vào chị rồi thở dài.
-         Lại bày trò gì nửa đây?
-         Hihi người ta đi chơi chứ làm gì đâu mà bày trò.
-         Tự nhiên xuống đây làm gì?
-         Ở trên kia buồn hiu à, tại chị thấy nhóc đi lâu quá trời nên…
-         Mới có được tuần hơn, lâu gì mà lâu.
-         Một tuần là lâu rồi muốn gì nửa?
-         Hix rồi xuống đây bằng cái gì? Sao đi có một mình vậy nè?
-         Chị xuống bằng xe khách đó. Phong đòi đưa chị đi nhưng chị hổng cho.
-         Dám đi một mình luôn hả?
-         Dám chứ sao không.
-         Hổng sợ lạc ha bị bắt cóc hả?
-         Ai mà thèm sợ chứ. Hihi Phong dẫn chị ra đúng trạm xe rồi dặn người ta chở chị lại đây luôn nè.
-         Ơ! Mà sao biết nhóc ở đây mà kêu người ta chở tới?
-         Bí mật!
Nó ngơ ngác, mặc dù chị không phải là con nít nhưng thực sự một mình đi xe xuống tận đây là một điều gì đó nó không nghĩ chị dám làm. Nên nhớ chị sống ở nước ngoài từ nhỏ, chỉ mới về VN một thời gian, đường SG chị còn không biết rõ nói gì là cái quê nhỏ cách SG hàng trăm km này.
-         Bó tay chị luôn, có đi thì đi sớm, tự nhiên lặn lội tuốt trên đó về dưới này trễ quá trời. Rủi xuống đây gọi điện thoại cho nhóc không được rồi tính sao. Thiệt tình!
-         Uhm! Chị cũng hổng nghĩ tới nửa. Nhưng chị biết nhóc sẽ luôn nghe máy mà.
-         Hay quá! Đâu chắc chắn dữ vậy.
-         Vì nhóc đã hứa bất cứ lúc nào chị gọi nhóc cũng sẽ nghe máy mà.
-         Ờ! Biết rồi! Mà có xuống cũng phải gọi điện thoại trước để nhóc đón chứ, tối thui như vầy đứng đây một mình có chuyện gì rồi sao?
-         Phong có đòi gọi điện thoại nhưng chị hổng cho.
-         Sao vậy?
-         Chị mà nói nhóc biết trước nhóc cho chị xuống mới lạ
-         Ờ ngoan quá ha! Chị làm như nhóc hổng cho mà được với chị à.
-         Xí! Đáng ghét!
Nó lắc đầu thở dài, trong đầu đã nghĩ đến cảnh tượng đêm nay dẫn chị về nhà, thế nào cũng được vinh danh vì mới đi SG một thời gian ngắn đã dẫn con gái người ta về quê “ra mắt”. Rồi phải giải thích, rồi phải ăn nói với người nhà, rồi ai mà biết chị sẽ làm những chuyện gì khi về nhà nó nửa đây. Thôi, lỡ rồi…chết bỏ. Nó bấm bụng lấy quyết tâm rồi xuống cầm vali của chị để lên phía trước xe.
-         Thôi! Giờ về nhà nghỉ chứ đứng đây nói chuyện tới sáng luôn hả?
Chị chắp tay sau lưng xoay xoay người qua lại ra vẻ suy nghĩ.
-         Hihi chị hổng về nhà nhóc đâu.
-         Sao vậy?
-         Chị chưa muốn về. Giờ chưa phải lúc.
-         Giờ mà phải với lúc cái gì. Bộ tính ngủ ngoài đường hả?
-         Hihi mình thỏa thuận với nhau là hổng để bạn bè người thân nhóc biết chị và nhóc quen nhau rồi mà, giờ sao chị về nhà nhóc được.
-         Không về chứ sao nửa, tối thui trễ lắm rồi. Mà không biết chị nghĩ gì nửa, nhóc với chị quen biết nhau có sao đâu mà tối ngày bí mật này nọ. Giữ bí mật về chị biết bao lâu rồi đó.
-         Hihi Chị đã nói là chưa tới lúc để mọi người biết mà. Chị vẫn thích bí mật thôi, chị vẫn muốn nhóc và chị sẽ là một thế giới riêng, chuyện này thỏa thuận rồi hổng có nuốt lời đó.
-         Mệt! Nói cho vui thôi ai thèm nuốt lời với chị đâu. Mà giờ hổng về nhà chứ đi đâu, hổng lẽ ngủ ngoài đường.
Chị chu miệng cốc đầu nó một cái.
-         Ngủ ngoài đường cái đầu nhóc á đồ khờ. Giờ nhóc đưa chị đi kiếm khách sạn đi.
-         Ờ hen! Nhưng ở đây quê mà, không có khách sạn đâu chỉ có nhà nghỉ thôi.
-         Nhà nghỉ khác khách sạn hả nhóc?
-         À ừ…theo nhóc chắc khác. Nói chung để coi có chỗ nào được không đã. Ở quê mà, toàn mấy chỗ nhỏ sợ không hợp với chị.
-         Hihi chị chịu được mà hổng sao đâu. Đi đi nhóc!
-         Rồi thì đi!
Vậy là nó đưa chị chạy lòng vòng thị trấn để tìm nhà nghỉ, nói chung đa số nhà nghỉ toàn để mấy cặp đôi hẹn hò chứ ở cái nơi này có cảnh quan gì để du lịch, tham quan đâu mà có khách sạn để khách lưu trú. Tìm được một nhà nghỉ coi như to đẹp nhất thị trấn, nó đưa chị vào thuê phòng dưới ánh mắt nhìn lạ lẫm của ông chủ. Có lẽ những cặp đôi vào đây thuê phòng không lạ với ông chủ nhưng một cô gái xinh đẹp, cao ráo như chị thì có lẽ hơi lạ mắt cũng là chuyện bình thường.

Sau khi thuê phòng, nó nhờ ông chủ quét dọn lại cho sạch sẽ trong khi đó hai chị em kéo nhau đi ra chợ để chị ăn tối. Cái cảm giác chở chị sau lưng giữa phố huyện, thêm cái cảm giác lo lo sẽ bị mấy thằng bạn hay người quen bắt gặp thực sự rất lạ, có một chút gì đó vui vui, thú vị. Thị trấn khuya chỉ còn vài món quen thuộc như bún, phở, hủ tiếu, cháo…Chị của nó ăn hủ tiếu trong khá ngon lành chẳng có vẻ gì không hợp khẩu vị như nó lo cả. Phía xa 3 thằng bạn của nó vẫn đang ngồi chơi giữa khuya mà không biết rằng cách đó vài chục bước chân là thế giới riêng của nó và chị đang vui vẻ ăn uống trò chuyện. Sau khi đưa chị về phòng để chị tắm và nghỉ ngơi, nó xin phép chị chạy ra với mấy thằng bạn một chút.
-         Đang chơi chạy đâu nảy giờ mậy?
-         Ờ! Có chút việc.
-         Việc khỉ gì giờ này ông thần?
-         Chuyện riêng của anh, bí mật!
-         Bí mật con khỉ. Thôi kệ mày…làm phát coi.
Thằng bạn rót bia vào ly nó rồi hò hét 2 thằng còn lại cụng ly, nó cũng vui vẻ uống với tụi bạn một cách nhiệt tình chứ không từ chối như trước nửa. Ngồi thêm khoản nửa tiếng thì giải tán vì một thằng phụ huynh gọi về, thằng còn lại nhìn đâu cũng thấy tổ quốc. Chia tay 3 thằng bạn, nó xách xe chạy qua nhà nghỉ với chị mà không cần phải gọi điện thoại về nhà cho hay đêm nay nó không về (từ trước đến giờ nó đi chơi qua đêm bên ngoài cũng không có thói quen xin phép). Về đến phòng, chị đang nằm sấp trên giường chơi game, nó vừa ngồi xuống bên cạnh chị liền ngồi dậy cắn bắp tay nó thiếu điều rớt thịt ra luôn mới chịu nhả ra.
-         Aiiii…uiiiiidaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa…cái gì vậy…sao cắn nhóc…đauuu!!!
-         Xí! Nay…nhậu nhẹt nửa đúng hôn! Đồ hư hỏng!
-         Ờ…hix thì có uống một chút với mấy thằng bạn.
-         Biết nhậu hồi nào vậy hả?
-         À…thì cũng biết lâu rồi…tại ít nhậu thôi.
-         Dám giấu chị hen…đồ hư hỏng! Con nít con nôi bày đặt nhậu. Có biết hại sức khỏe lắm hôn.
-         Ờ…thì tại lâu lâu gặp tụi bạn thân nên uống cho vui.Tụi nó ép dữ quá hổng chối được.
-         Xí! Đồ hư hỏng!
-         Thôi mà…la hoài! Lâu lâu cả năm mới uống vài ly mà hehe!
-         Ly cái đầu nhóc đó. Nhóc có xĩn không hả?
-         Tỉnh bơ! Đô cao lắm dễ gì xĩn!
-         Còn khoe nửa hả. Muốn chị uýnh nhóc phù mỏ hôn? Nhóc mà xĩn chị cho nhóc ra đường ngủ luôn. Chị nói rồi đó, uống vài ly xã giao thì được, chị không thích nhóc uống say xĩn biết không, như vậy sẽ hại sức khỏe lắm. Nhóc có nhớ những chuyện nhóc hay tâm sự với chị không, vì những chuyện đó, chị không muốn nhóc uống say xĩn đâu.
-         Uhm. Nhóc biết mà, hổng sao đâu chị đừng lo. Đi xe mệt không? Sao hổng ngủ đi.
-         Chị chờ nhóc về nè sao dám ngủ một mình ở đây được.
-         Ừ!
Nó ngồi dậy đưa ly nước mía cho chị.
-         Nè uống nước mía quê nhóc đi, ngon lắm.
-         Xí! Làm sai rồi hối lộ chứ gì!
-         Hối lộ gì đâu…hehe!
Chị cầm ly nước mía uống một cách ngon lành. Nó ngồi kế bên xoay xoay cổ, tay bóp bóp đấm đấm vào vai mình. Thấy vậy chị ngừng uống hỏi.
-         Nhóc sao vậy? Mõi lắm hả?
-         Uhm! Đi cả ngày, mấy nay ngày nào cũng có bia rượu trong người thành ra cũng hơi mệt.
-         Thấy chưa!...Cho đáng đời ham chơi ham nhậu.
-         Có đâu! Tại nhà thầy cô, rồi người lớn không à, từ chối khó lắm chứ nhóc cũng đâu có muốn uống đâu.
-         Đáng ghét! Nằm xuống đi!
Chị cốc đầu nó một cái nghiêm mặt đè nó nằm sấp xuống giường rồi nhẹ nhàng đấm đấm, xoa xoa vai và lưng nó, tuy không chuyên nghiệp nhưng nó cảm thấy rất dễ chịu (thực ra cũng có biết đi mát-xa hồi nào đâu mà biết thế nào là chuyên nghiệp thế nào là không @@ ). Hơi thấm say nên cảm giác mệt nhanh chóng xâm chiếm lấy cơ thể, chắc chị cũng nhận ra nên không nói gì nhiều nửa mà leo xuống giường, được một chút thì chị đem bình thủy nước nóng từ ngoài vào pha nước ấm sau đó lấy khăn vắt sạch lau mặt cho nó.
-         Thôi được rồi để nhóc tự làm. Đâu có say nhiều đâu mà chị đừng lo.
Chị không nói gì chỉ nghiêm mặt nhìn nó, cái nhìn vừa trách nhưng vừa lo lắng. Nó đành nằm im, chị lau mặt nó xong thì bắt nó nằm sấp lại xoa bóp tiếp cho nó. Chẳng biết vì sao, có lẽ do say hay vì điều gì đó khó giải thích, tự nhiên nó nhẹ nhàng nói với chị:
-         Chị gảy lưng cho nhóc đi!
-         Uh!
Nó cũng tự nhiên yêu cầu và vô cùng tự nhiên chị mĩm cười đồng ý. Chị kéo áo nó lên rồi nhẹ nhàng gảy khắp lưng nó, miệng lẩm nhẩm một ca khúc bằng tiếng anh. Nó mĩm cười:
-         Đã thiệt! Lâu rồi nhóc hổng được gảy lưng.
-         Là sao nhóc?
-         Ừ hồi nhỏ xíu ngủ với mẹ ngày nào nhóc cũng được mẹ gảy lưng. Rồi xa nhà…lâu lâu về thăm, đêm nào cũng chui vô giường đòi mẹ gảy lưng xong mới chịu đi ngủ. Mấy năm nay không còn dám xin mẹ gảy lưng nửa, lớn rồi cũng ngại.
-         Đồ ngốc!
-         Ừ!
-         Còn đổi lại là chị, chị sẽ không ngại chút nào đâu.
-         Vì chị thích làm con nít hoài mà đúng không?
-         Hihi uhm! Chị thích được papa cõng vào giường nè, papa sẽ đọc sách ru chị nè ngủ nè, sau khi chị ngủ papa sẽ hôn lên trán chị rồi mới tắt đèn để cho chị ngủ nè.
-         Ủa vậy còn mẹ chị thì sao?
-         Mami chị sẽ không làm những việc đó đâu.
-         Sao vậy?
-         Vì mami nói mami bận đứng ngoài cửa quay lén lại cảnh papa chăm chị ngủ rồi.
-         Ủa bộ ngày nào cũng quay phim hả?
-         Hihi lâu lâu mới quay, nhưng bình thường mami sẽ đứng ngoài cửa phòng chị nhìn thôi. Papa chăm chị ngủ, nhưng mami sẽ là người đánh thức chị vào buổi sáng.
-         Giống chia nhiệm vụ chăm sóc nữ hoàng quá ha.
-         Hihi chứ sao!
Nó mĩm cười đưa tay nắm chặt lấy tay chị đang gảy trên lưng nó.
-         Có nhóc ở đây rồi…chị…hãy luôn cố gắng vui vẻ nha.
-         Chị biết mà!...Nhóc sẽ là gia đình của chị đúng không nhóc?
-         Ừ!
-         Vậy sau này chị sẽ gảy lưng cho nhóc hen.
-         Chịu luôn…gì chứ vụ này đồng ý hai tay.
-         Hihi đáng ghét!

Chị vẫn tiếp tục vừa gảy lưng vừa xoa bóp vai cho nó, hai chị em cứ như vậy trò chuyện linh tinh những câu chuyện không đầu không đuôi, những mơ mộng của chị, những ký ức về gia đình của chị, về những bình yên chị đã từng có…cho đến khi cả hai chìm vào giấc ngủ tự lúc nào…chính nó cũng không hay.

Thứ Tư, ngày 09 tháng 4 năm 2014

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy ( Chap 42 )



Sáng, nó với chị vẫn là hai nhân vật dậy trễ nhất nhà, vì hôm qua cả nhóm uống hơi nhiều nên hôm nay quyết định không tự làm đồ ăn sáng tại nhà mà kéo nhau ra ngoài caffe ngay hồ Xuân Hương để ăn sáng. Mọi người đều vui vẻ trò chuyện, nó cũng cố gắng tỏ ra bình thường nhưng vẫn nhận ra cảm giác nặng nề nào đó, ít nhất là từ ánh nhìn của nhỏ Hân. Ngồi chơi đến gần trưa thì cả nhóm bắt đầu di chuyển đi tham quan vườn dâu. Đây là vườn dâu của người quen gia đình anh Khải chứ không phải vườn của dịch vụ du lịch nào cả. Dịp này cũng là những ngày dâu vào mùa, không biết ai gợi ý mà chị nhất quyết đòi đi cho bằng được, nay mới biết tự nhiên biết mê dâu nửa mới lạ. Phải nói là lần đầu tiên thăm vườn dâu cho nên phái nữ nhà mình vẫn cuồng đến nổi suýt hái sạch vườn dâu nhà người ta. Lần đầu tiên trong ngày nó nhìn thấy nụ cười của nhỏ Hân, thở phì một cái thầm cảm ơn cái vườn dâu đã làm gương mặt nhỏ rạng rỡ hơn kể từ sáng đến giờ.

Chiều, sau khi rời khỏi vườn dâu cả nhóm còn kéo nhau đi chơi thác rồi quay trở về nhà một người bạn của anh Khải. Đây là một căn nhà rất đẹp, đẹp nhất là ở cái kiến trúc hoài cổ, vườn hoa, xích đu, hàng rào trắng, có lẽ bao nhiêu là đạt chuẩn để khiến chị mê mẫn ngắm nhìn. Đặc biệt có một chiếc xe ô-tô cổ màu trắng đen trong ga-ra, theo lời anh Chinh chủ nhà đây là chiếc xe anh của một người bạn của ba anh, tuy cũ nhưng anh đã bỏ công mang tận SG sửa sang lại máy móc chủ yếu là để kỷ niệm nhưng thi thoảng vẫn mang ra chạy dạo phố với vợ con. Nghe đến việc chiếc xe có thể chạy được chị reo ầm lên năn nỉ anh Chinh mang ra ngoài cho chị chạy chơi. Tất nhiên anh Chinh vui vẻ đồng ý, vì có không đồng ý cũng không được. Trong lúc mọi người tụ tập với nhau ăn uống trong sân thì chị cầm đầu mấy đứa con nít chơi với chiếc xe. Tận tay anh Chinh hướng dẫn tập chạy xe cho chị vì dù sao đây là xe cỗ nên anh Chinh nói không phải ai cũng quen điều khiển. Sau khi chắc rằng chị có thể tự chạy xe một mình được anh Chinh mới rời khỏi xe để đi vào sân tiếp tục cuộc vui chung để lại đám con nít chí chóe chơi với chị. Tuy xe cũ, khói nhiều, tiếng ồn cũng khá to nhưng tốc độ khá tốt. Chiếc xe cứ vi vu chạy lên con dốc rồi quay ngược trở lại, mỗi lần xe chạy ngang nhà là mấy đứa nhỏ toe tóe vẫy tay la hét. Nghịch xe khoảng nửa tiếng có vẻ chị đã chán cho nên chạy xe trở về đậu gần cổng, mấy đứa nhỏ loi nhoi trong xe, chị cũng ló đầu ra khỏi xe bắt nó đứng chụp ảnh. Được khoảng ba bốn kiểu ảnh thì đột nhiên chiếc xe gầm lên lao nhanh về phía cổng, chỉ chỉ kịp hét lên một tiếng rồi ngã trở vào trong xe.
-         Grựm…Aaaaaa…nhox ơi…Grựm…Rầm…rầm!!!
Chiếc xe đâm thẳng vào cổng nhà khiếc chiếc cổng sắt kiên cố sập một bên xuống ngay trước mặt nó, chiếc xe mắc kẹt vào cổng gầm rú như muốn thoát ra lao đi thêm, khói bốc ra từ phía sau cứ như một bộ phim hành động có cảnh cháy nổ. Mọi người đều giật mình, nó là người đầu tiên hoảng hốt quăng luôn máy ảnh xuống đất chạy ngay lại xe. Nó luống cuống tìm cách mở cửa xe nhưng không được, tiếng hét vì lo lắng của nó át vào tiếng xe rít lên từng hồi làm tình hình càng lúc như càng nghiêm trọng hơn. Sau lưng mọi người cũng chạy ào ra, tiếng la hét của mọi người càng làm nó cuống hơn, tay nấm xe mở thế nào cũng không được vì chị khóa chốt từ bên trong, chẳng kịp suy nghĩ nhiều nó dùng tay đấm liên tục cái thật mạnh vào cửa kính xe. Tất nhiên nó không khỏe nhưng các diễn viên và kính xe cũng không dễ vỡ như mấy chiếc xe của phim hành động, bên trong xe chị đang ôm lấy đầu hét lên hoảng sợ không còn nghe tiếng nó gọi nửa. Lúc này anh Khải với anh Chinh mới chạy đến gần, anh Khải nhanh trí dùng một cây sắt rớt ra từ hàng rào cạy cửa kia của xe từ bên ngoài. Chiếc cửa xe cũ nên không thể cưỡng lại sức mạnh của hai người thanh niên khỏe mạnh bật ra. Anh Chinh lao nhanh vào trong xe tắt máy, chiếc xe rung lên một hồi rồi im tiếng gáo thét, chỉ còn lại tiếng khóc tiếng la của mấy đứa nhỏ trong xe, riêng chị thì không còn la nửa nhưng vẫn ôm lấy mặt gục vào vô-lăng xe, nó nhảy vội lên mũi xe leo qua bên kia lôi luôn anh Chinh ra ngoài, hét lên hết sức có thể.
-         Anh tránh ra…tránh ra nhanh…
Thái độ của nó khiến anh Chinh tuy to người nhưng cũng vội leo ra ngoài cửa xe sau khi cố gắng với tay mở luôn cửa sau. Nó nhớ hình như anh Khải có vỗ vỗ vai nó, tiếng chị Tiên hay nhỏ Hân nói sau lưng.
-         Mon bình tĩnh em…từ từ…đừng có nóng.
-         Mon ơi…đừng như vậy.
Nó không hề quan tâm lời anh Khải, không hề quan tâm lời của bất cứ ai, chỉ biết nắm lấy áo anh Chinh kéo ra khỏi xe.
-         Anh tránh ra…
Anh Chinh rời khỏi xe, nó lao luôn vào ôm lấy chị, run run xoay vội người chị ra xem xét.
-         Chị! Chị ơi…chị có sao không…chị…chị…!
-         Chị…chị hổng sao…nhóc ơi!
Nó kéo tay chị xuống, gương mặt chị như không còn giọt máu, môi tái mét run run vì sợ, nước mắt rơi trên má.
-         Chị có bị thương không, đâu nhóc coi…
-         Nhóc ơi…nhóc ơi…!
Chị ôm chầm lấy nó, dụi dụi đầu lên vai. Hình như chị không sao hết, chỉ sợ thôi, nó vừa ôm chị vừa lấy tay xem xét tay chân, lưng, vai chị để chắc rằng chị không bị thương chỗ nào, sau đó mới đưa tay vuốt nhẹ nhẹ lên tóc chị an ủi.
-         Thôi thôi không có bị gì hết…thôi thôi chị đừng khóc nè, không sao hết mà…không sao!
Sau một hồi thủ thỉ an ủi chị mới cười được một tí. Tiếng chị Nga nhẹ nhàng sau lưng.
-         Hai đứa sao rồi? Không có gì thì vô nhà đi em!
Lúc này nó mới như bừng tỉnh quay lại nhìn chị Nga gật đầu nhẹ một cái, giờ để ý thì mấy đứa nhỏ đã được đưa ra khỏi xe từ lâu, chỉ còn có nó và chị còn ngồi im trong xe, bên ngoài mọi người đang cùng nhau dọn dẹp bãi chiến trường.
-         Nè chị! Mình vô nhà nha…được không?
Chị không nói gì gật gật đầu, nó nhẹ nhàng đỡ chị leo ra khỏi xe đi ra ngồi xuống ghế. Anh Phong im lặng, anh Kha cũng im lặng, anh Chinh và anh Khải lúc này mới chia nhau người leo vào trong xem xét người coi bên ngoài xe, nó để chị ngồi đó rồi đi trở ra phụ dọn dẹp. Anh Khải vừa gỡ cây sắt ra khỏi mũi xe vừa nói nhỏ với nó.
-         Con Phương có sao không em?
-         Dạ không sao anh. Sợ chút à. Mấy đứa nhỏ sao rồi anh.
-         Đ.M giờ mày mới nhớ tới mấy đứa nhỏ hả?
Ông Kha ở sau lưng nói chen vào. Anh Khải gật đầu:
-         Không sao! U đầu trầy xướt sơ sơ thôi, đang thoa dầu trong nhà. Mà thằng em mày bình tĩnh chưa thế?
-         Dạ!
-         Mày…Đ.M nóng quá…con Phương nó phá xe người ta giờ thêm mày ăn nói nóng nảy.
Ông Kha lại la nó, anh Chinh bước từ trong xe ra đi lại vỗ vỗ vai anh Kha.
-         Thôi anh! Người không sao là được rồi.
-         Banh chành cái đầu xe với cái cửa nhà rồi kìa.
-         Từ từ em sửa, bé Phương với mấy đứa nhỏ không sao là may rồi. Chắc tại Phương ngừng xe chụp hình quên tắt máy xe, tai nạn thôi có ai muốn đâu.
-         Biết là vậy, nhưng mà con nhỏ này, thiệt tình!
Ông Kha lắc đầu ngao ngán, anh Chinh chỉ cười cười nhìn nó.
-         Hồi nảy em làm anh cũng quýnh quáng theo luôn. Làm gì lo lắng ghê vậy ku?
Nó gãi gãi đầu:
-         Dạ…tại em rối quá trời. Nảy hơi nóng, em xin lỗi!
Anh Chinh vỗ vai nó một cái rồi quay trở lại xem xét xe, anh Khải lúc này mới tiếp tục nói nhỏ với nó:
-         Nè! Anh thấy em lo cho con nhỏ vậy là tốt, mà sau này có chuyện gì bình tĩnh một chút. Thôi vô nhà băng bó đi để tụi anh dọn cho, máu me tùm lum kìa.
Anh Khải cười khì nháy mắt với nó một cái rồi đẩy đẩy nó tránh sang một bên. Giờ nó mới bắt đầu cảm thấy nhói đau ở chân, tay phải tê tê, đầu nắm đấm đỏ hết lên, nhìn xuống mới phát hiện chân bị chãy máu hồi nào không hay, ống quần rách một miếng khá lớn. Có lẽ do vội quá nên nó bị hàng rào làm xướt chân lúc leo qua đầu xe, giày phải của nó cũng rách một miếng lớn ở mũi, không nhờ giày của nó dày chắc cũng nhận thêm một vết thương. Nó đành đi khập khiễng trở vào trong, chị thấy nó như vậy mới vội chạy tới dìu lấy nó:
-         Nhóc nhóc ơi nhóc sao vậy? Nhóc bị thương hả, nhóc có đau hôn? Nhóc đi được hôn?
Nó bật cười:
-         Thôi không sao mà, bị xướt chút thôi. Đi được mà
-         Chị dìu nhóc nha, hay chị cõng nhóc vô nhà nha.
-         Cõng nổi không mà đòi. Thôi khỏi dìu, có sau đâu mà dìu dắt chi cho mệt, lo chi chị kia. He he!
Nó cười cố đi bình thường hết sức vào trong nhà mặc dù cũng khá rát bắp chân, chị líu ríu đi bên cạnh. Vừa vào trong nhà đã thấy tụi con nít cười cười, nói nói ăn trái cây cứ như chưa từng bị tai nạn gì hết, đúng là con nít, dù có bị tại nạn này nọ nếu không sao là nhanh chóng vui vẻ trở lại ngay. Chị Nga và chị Thủy vợ anh Chinh vội kéo chị lại xem xét, riêng chị Tiên và nhỏ Hân thì vẫn đang ngồi chia nhau thoa dầu thoa thuốc gì đó cho mấy đứa con nít. Sau khi xem xét chị xong, chị Nga mới nhìn nó lắc đầu:
-         Rồi lại đây chị coi coi. Khỗ, đứa bị tai nạn hổng sao mà đứa đứng ở ngoài máu me quá trời vậy nè.
-         Hì hì…dạ chắc tại em có duyên với máu.
Nó cười xòa, chị Nga vừa lấy hộp sơ cứu trên bàn vừa quay qua nói với nó:
-         Duyên cái đầu em. Hồi nảy nóng cho lắm vào giờ biết nói đùa rồi hả. Em ngồi xuống đây tháo giày ra đi, vén cái ống quần lên được không? À mà thôi vén gì được. Thủy lấy dùm Nga cây kéo đi.
Nó ngồi xuống ghế, chị Nga dùng kéo cắt ống quần của nó ra rồi dùng khăn ướt lau nhẹ cho sạch máu.
-         Sao ra máu nhiều dữ vậy ta. Thủy ơi Thủy xem xem có cần phải đi bệnh viện may không?
Chị Thủy nhẹ nhàng cuối xuống xem vết thương của nó xong rồi mĩm cười.
-         Rách không sâu lắm, băng lại là được rồi Nga, có ô-xi già đó, Nga lau rồi băng. Nhưng về SG phải đi tiêm ngừa uốn ván cho an tâm.
-         Rồi! Để Nga băng cho em nó…
Rồi quay qua nói với nó.
-         Chị Thủy em là bác sĩ đó em. Chị đang học Thủy sơ cứu thuốc men linh tinh để chăm anh Khải.
Chị Nga nhẹ nhàng lau cho sạch hết máu trên chân nó rồi xịt ô-xi già ra dùng bông chấm nhẹ nhẹ vào chân nó. Cảm giác bị thương mà có ô-xi già chấm lên xát trùng thì khỏi phải nói rồi, đau rát thiều điều muốn nhảy khỏi ghế chạy luôn khỏi băng bó làm gì cho thêm đau khổ. Có điều thân nam nhi, trước mặt toàn phái nữ và con nít mà như vậy thì mất mặt chết, vậy là đành cắn răng chịu đựng. Cũng may là vừa đau mà vẫn phải phì cười khi chị ngồi kế bên chăm chú nhìn chị Nga băng bó cho nó, tay chị nắm chặt tay nó, miệng chu chu thổi thổi nhẹ nhẹ vào chân nó, chắc là để nó bớt đau. Đúng là người có tay nghề có khác, sau vài phút cái chân nó đã được băng kín nhìn rất đẹp, chứ chân nó mà để chị băng thì chắc thành một cục to như băng bột luôn quá.
-         Xong! Đâu em đứng dậy đi thử coi đi được không?
Nó đứng dậy đi thử vài bước, đau rát bắp chân thôi chứ vẫn đi lại bình thường.
-         Dạ không sao chị. Em cảm ơn.
Rồi nó quay qua chị nháy mắt.
-         Nè! Hết sợ chưa. Nhóc hổng sao, đừng có lo.
-         Hihi! Nhóc khờ!
Chị cười tinh nghịch rồi chạy ra ngoài sân, nó cũng đi theo, chị nhẹ nhàng chắp tay sau lưng đi lại gần anh Chinh đang loay hoay với chiếc xe giữa sân, phía trong góc là cánh cổng bị đụng ngã, những cây sắt bị gãy cũng được gom chung lại.
-         Anh ơi!
-         Sao em? Mà có sao không cô bé?
-         Anh ơi! Em xin lỗi nha…anh đừng có bắt đền em nha…anh bắt đền cái anh kia kìa.
Chị nói với anh Chinh cái giọng không có tí nào thành khẩn nhận lỗi hết, đã vậy còn chỉ tay đổ hết trách nhiệm cho anh Khải. Anh Khải cũng đang ngồi xem xét xe chung với ông Kha, anh Phong quay qua nhăn mặt.
-         Ê! Con nhỏ này, quậy cho dữ rồi đổ thừa hả? Đứa nào phá hoại thì tự mà đền đi nhá.
-         Em hổng biết…anh lo mà đền xe cho anh Chinh đi, em vô can. Xí!
Chị lè lưỡi chọc anh Khải, hai người bắt đầu đổ thừa nhau qua lại một cách vui vẻ, chỉ tội nghiệp anh Chinh, tự nhiên đang yên lành bị chị phá hư xe, hư luôn cổng nhà. Sau khi dọn dẹp, đưa xe vào ga-ra mọi người trở lại với bàn ăn. Chủ đề lại có thêm chuyện tai nạn của chị, ngoài ra anh Chinh cho biết xe vẫn chạy bình thường, chỉ có đầu xe phải mang đi tân trang lại, cổng nhà thì hôm sau kêu thợ tới sửa. Tổng tổn thất chị gây ra là một cái đầu xe móp méo, một cánh cổng và một cái quần mà gương mặt và thái độ cho tới giờ vẫn không có chút hối lỗi nào hết nếu không muốn nói là còn toe toét vui cười nửa chứ.

Rời nhà anh Chinh, cả nhóm trở về nhà anh Khải, chị Tiên lại tổ chức đánh bài cho vui, ông Kha đấu cờ với anh Phong và anh Khải, mấy đứa nhỏ túm tụm coi phim hoạt hình. Đang ngồi coi đánh bài thì chị kéo nó ra, tay ôm theo cái áo ấm của nó.
-         Nhóc ơi…đi với chị!
-         Hả? Đi đâu?
-         Đi đi...chút biết. Nhóc mặc áo vô nè. Chị gọi ta-xi tới rồi nè.
-         Ừ ừ…thì đi.
Mọi người đều ngẩng lên nhìn nó và chị, chị Tiên lên tiếng:
-         Hai đứa tối rồi đi đâu nửa, sao hổng ở nhà chơi?
-         Dạ…tụi em đi một chút.
-         Nhưng mà…
Anh Khải mĩm cười xua tay ra dấu với chị Tiên:
-         Được rồi! Để hai đứa nó đi một chút đi em.
Anh Phong cũng nhìn nó mĩm cười, nhớ không lầm đây là câu nói đầu tiên của anh Phong với nó từ lúc xảy ra chuyện hồi chiều.
-         Mon đi với Phương đi em! Đừng về khuya quá nhé!
Nó gật đầu im lặng đi theo chị ra ngoài, trong đầu cảm thấy thắc mắc vì thái độ ủng hộ nhanh chóng thậm chí là có phần khuyên nó nên đi với chị của anh Khải và anh Phong. Nó và chị leo lên chiếc ta-xi đang chờ sẵn bên ngoài. Xe chạy vòng vèo những con đường của thành phố rồi đi thẳng lên con dốc cao và tối, nhìn ra bên ngoài đường nó cũng đủ biết con dốc này dẫn đi đâu. Đà Lạt Knight hiện ra trước mắt nó nhẹ nhàng trong đêm tối, những ánh đèn dịu dàng, tiếng piano du dương…mọi thứ vẫn ấm áp, quen thuộc đến lạ. Một người phụ nữ khoảng 30-40 tuổi bước ra nhẹ nhàng gật đầu chào:
-         Em là Phương và Mon đúng không?
-         Dạ phải!
-         Hai em vào đi, chỗ của tụi em có sẵn rồi!
-         Ủa? Sao chị biết tụi em?
Nó thắc mắc, người phụ nữ mãi thật lâu sau này nó mới đoán ra được là chủ caffe mĩm cười.
-         À! Lúc nảy có một khách xưng là anh trai của Phương có điện thoại đặt sẵn chỗ cho hai em, anh ấy có miêu tả trang phục hai đứa, nhưng chị nhìn Phương là đoán ra ngay, cô bé đẹp quá!
-         Dạ!
Nó gật đầu thay mặt chị cảm ơn người phụ nữ, còn chị thì chỉ im lặng nắm chặt lấy tay nó. Người phụ nữ đưa hai đứa vào góc phòng riêng nằm sâu bên trong, chỗ ngồi lần trước nó và chị đến đang để trống. Sau khi nó và chị gọi nước xong, người phụ nữ nói gì đó với cô bé nhân viên rồi cả hai đi ra bên ngoài, tiếng piano lại vang lên. Là ca khúc quen thuộc mà chị vẫn thích, không ngờ người đánh  đàn có thể chơi được ca khúc này, không biết đây là đặt trước hay chỉ là sự trùng hợp mà thôi. Từ lúc đó cho đến lúc nó và chị rời đi, căn phòng không có thêm một vị khách nào khác.

Nó đưa ly caffe đen lên miệng, không thể chờ thêm để thưởng thức món caffe không đường của riêng mình ở nơi nó yêu thích nhất ở Đà Lạt này, nhưng chị nhẹ nhàng ngăn lại, im lặng cầm ly caffe đưa lên miệng, mím môi lại và xoay xoay. Nó cười nhẹ, lại pha chế món caffe son dành cho nó đây mà. Đặt ly caffe trở lại vào tay nó, chị ngả đầu lên vai im lặng…nó nhấp một ngụm caffe son đắng nồng…để rồi khi quay qua nhìn…dường như vị đắng của caffe đã không còn bằng cảm giác đắng trong lòng khi nước mắt chị rơi trên áo nó. Đôi tay chị ôm chặt lấy nó, dưới ánh  đèn dịu dàng của căn phòng, dù tối nhưng vẫn đủ soi sáng gương mặt chị đang khóc. Nó đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt chị, tay còn lại kéo chị sát vào người nó hơn.
-         Nhóc ơi!...Chị sợ lắm…thực sự chị rất sợ. Chị đã cố gắng vui vẻ để anh Khải, để Phong và mọi người không lo lắng…nhưng chị sợ lắm nhóc ơi! Chuyện hồi chiều…nó…nó làm chị nhớ tới papa, mami…chị sợ phải nhìn thấy tai nạn như vậy lắm…nhóc đừng xa chị nha…nhóc sẽ luôn ở bên cạnh chị đúng không? Chị chỉ còn nhóc là người thân thôi đó. Chị xin lỗi nhóc vì đã gây ra chuyện đó…chị xin lỗi. Nhóc ơi…chị sợ lắm…chị nhớ papa mami nhiều lắm!
-         Nhóc ở đây nè… chị ngốc!

Nó mĩm cười, bàn tay nó cố kéo chị sát vào vai mình  hơn, chị đang nhớ ba mẹ, nó quên mất chuyện tai nạn không may hồi chiều là sự ám ảnh đối với chị, nó quên mất chị đã từng mất ba mẹ cũng vì tai nạn xe. Nó đã quên điều này vì nó thực sự vẫn còn vô tâm ngu ngốc lắm. Trời lạnh đến run người, vài cơn gió lùa vào khung cửa sổ làm nó càng muốn ôm chị chặt hơn nửa, nó cũng không nghĩ mình cần nói thêm lời an ủi nào cả, đơn giản chỉ cần ngay lúc này nó bên cạnh, ôm chị vậy là đủ. Đó cũng là lời duy nhất nó và chị nói với nhau cho đến lúc cả hai rời khỏi quán…Tự nhủ lòng, từ giây phút đó…nó sẽ cố gắng hơn nửa để là gia đình của chị…không phải vì nó tội nghiệp chị đâu, mà vì chị là chị nó mà :)