Chủ Nhật, ngày 26 tháng 4 năm 2015

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 69)




Tan làm ở quán caffe, nó nhanh chóng thay đồ lấy xe chạy qua quán ông Kha tiếp tục làm việc. Vừa ra đến cổng nó, ông anh bảo vệ gọi lại đưa cho nó một chiếc hộp màu trắng khá nặng.
-         Gì vậy anh Khải?
-         Ông xe ôm nói gửi cho mày, tau cũng không biết. Ổng kêu mày ăn xong mai cứ gửi hộp ngoài này cho tau để ổng lấy.
-         Là sao?
-         Đéo biết, đâu mày mở ra coi, chắc đồ ăn chớ gì.
-         Dạ.
Nó dựng xe ngồi xuống loay hoay mở hộp ra chưa sử dụng loại hộp này bao giờ nên cả hơi khó mở, dưới ngọn đèn đường ngoài cổng tuy không đủ sáng nhưng cũng dễ dàng nhận ra bên trong là một món súp vẫn còn nóng nghi ngút khỏi, mùi nấm, mùi thịt, mùi gia vị thơm lừng.
-         Đù! Đồ ăn gì coi mậy. Đặt mua hả?
-         Canh, mà em có mua gì đâu.
-         Vậy đồ ăn đâu ra?
-         Ai biết.
-         Đ.M thôi gởi cho mày thì ăn đi cho nóng, ngồi nói hồi nguội ngắt bây giờ.
-         Dạ dạ.
Nó ngập ngừng ngồi xuống ghế, bên trong có cả một chiếc muỗng bằng sứ để ăn súp.
-         Hổng ăn đi kiếm gì vậy mậy?
-         Kiếm cái gì chia ra, làm miếng với em cho vui anh.
-         Thôi khỏi khách sáo ông nội, chút tau có kèo nhậu rồi khỏi rủ.
-         Dạ.
Nó lắc đầu cười trừ rồi cắm cúi thưởng thức món ăn ngon lành của mình, không kể đến đây là món ăn ưa thích mà mùi vị cũng rất ngon, cứ như ai đó làm món ăn này theo khẩu vị riêng của nó vậy. Làm sạch hộp súp trong vòng mười lăm phút, bụng no căng, mồ hôi đổ như tắm, vừa ngon vừa đã, nó vui vẻ tu hết luôn ly trà đá anh Khải rót sẵn cho nó.
-         Quá đã!
-         Hà hà nhìn mày ăn phát thèm. Rồi đưa hộp đây tau giữ, mai cha xe ôm qua tau đưa chả. Nghe nói cỡ này mày làm thêm bên thằng Kha hả?
-         Dạ!
-         Đù! Chịu khó cày dữ mậy. Tới giờ làm chưa?
-         Dạ cũng tới, thôi vậy em chạy qua bển.
-         Ờ đi đi.
Nó vui vẻ chạy xe qua quán nhậu của ông Kha tiếp tục làm việc với tinh thần khá thoải mái vì được nạp năng lượng từ món canh súp, có điều cả buổi nó cứ thắc mắc ai gửi món súp đó cho nó, nghĩ đi nghĩ lại chẳng biết ai, thật kỳ lạ.

Cả một ngày dài trôi qua với lịch học, lịch làm việc dày đặc, nhưng nó chỉ mong tới tối canh ông xe ôm qua lấy hộp để hỏi cho rõ ràng. Dặn đi dặn lại anh Khải khi ông xe ôm qua thì kêu nó ra, đã đời cả buổi cuối cùng tan làm ra chỉ nhận được cái lắc đầu của ông anh bảo vệ.
-         Ổng qua đổi cái hộp này với hộp hôm qua rồi dong mất tiêu, tau có kịp kêu may ra đâu.
-         Trời sao anh không kiếm cách giữ ổng lại.
-         Tau cũng hỏi tùm lum mà ổng cười cười đưa xong chạy mất tiêu thành ra tau hổng kêu mày làm gì.
-         Rồi ổng đưa hộp khác nửa hả?
-         Ờ! Chắc đồ ăn nửa, mày mở ra coi coi.
-         Bắt đầu thấy tào lao rồi đó.
-         Haha có đồ ăn thì ăn, thắc mắc chi mệt mày ơi. Chắc con nào nó mê mày đó mà.
-         Rồi nay có nhậu không, làm miếng với em cho vui.
-         Xử một mình đi mày, khỏi khách sáo.
-         Không ăn thôi em ăn.
Nó cũng chẳng thèm khách sáo với ông bảo vệ nửa, lại mở hộp ra, hôm nay là món ăn ưa thích khác của nó, một chiếc đùi gà quay ngon lành bọc trong giấy bạc cùng với nước sốt, khoai tây, cà rốt, bông cải luộc.
-         Đó thấy chưa, có cái đùi gà mày đòi chia với tau ra sao. Thôi từ mai có đồ ăn nửa khỏi mời, tau nhìn là biết con nào nó làm đủ cho mình mày ăn, khỏi mời mọc mất công. Haha!
Ông bảo vệ cười khanh khách rót ly trà đá đưa nó vỗ vỗ vai.
-         Ăn cho khỏe có sức cày đêm mày.
-         Dạ. Ăn thì ăn nhưng có gì mai anh canh giữ ông xe ôm lại em hỏi coi chứ đồ ăn sẵn đâu ra ăn hoài cũng  ngai. Hai bửa rồi chứ ít gì.
-         Rồi có gì mai tau hỏi cho.
-         Thôi ăn nhanh còn đi làm mày.
-         Dạ.
Tuy có nhiều suy nghĩ, nhiều thắc mắc nhưng đồ ăn ngon trước miệng là đầu óc nó mờ hết đi, giờ cái đùi gà này có độc chắc nó cũng thà ăn xong rồi ra sao thì ra chứ không rảnh nghĩ ngợi nhiều nửa. Nhưng nói gì thì nói, ngày mai chắc phải xin ông Kha cho làm khu vực gần cổng để canh ông xe ôm lại còn hỏi chuyện nửa, ủa mà quên nó cũng giống quản lý, muốn làm đâu làm chứ xin làm gì cho mệt. Thế là cả buổi làm hôm tiếp theo nó cứ loanh quanh ngoài gần khu vực cổng để ông anh bảo vệ kêu một cái là chạy ra liền. Lần này thì ông xe ôm không thể chạy đi đâu được vì ông Khải giúp nó kéo dài thời gian bằng cách cất hộp đồ ăn tuốt phía trong. Nó chạy ù ra nhảy ngay đầu xe cứ như sợ thấy nó là ông xe ôm chạy mất vậy, hình như thấy mình làm hơi quá, nó gãi gãi đầu đứng sang một bên.
-         Dạ chú là người đem đồ ăn cho con phải không? Đồ ăn của ai gửi cho con vậy chú?
-         Cậu là Mon đúng hôn?
-         Dạ.
-         À tui làm xe ôm, có cô kia thuê tui chuyển đồ qua cho cậu chớ tui đâu có biết gì đâu.
-         Mà người đó ra sao, ở đâu, có nói gì nửa không chú?
-         Cổ dặn cậu hỏi gì tui cũng không được trả lời hổng thôi cổ không thuê tui nửa. Thôi cậu nhận dùm đừng hỏi mất công, tui chạy xe ôm, có khách thuê thì làm chớ cũng không có hỏi nhiều, cậu thông cảm.
-         Nhưng…
-         Cậu thông cảm dùm, tui nói thiệt tui hổng có biết nhiều, có biết tui cũng đâu có nói được. Thôi tui đi.
Ông xe ôm nhất quyết không nói gì, chỉ gật đầu cười xã giao khi nhận lại chiếc hộp hôm qua từ tay ông bảo vệ rồi cho xe chạy thẳng bỏ lại sau lưng thằng nó ngơ ngác, chưng hửng với bao thắc mắc trong đầu.
-         Mày thấy chưa, hôm qua tau cũng hỏi quá trời mà ổng có thèm nói đâu. Thiệt vụ này làm tau nhức đầu quá, haha thôi mở ra ăn đi mày, suy nghĩ nhiều chi cho mệt.
-         Em cũng nhức đầu lắm rồi đó, thiệt khó hiểu.
Ông anh bảo vệ cũng chỉ cười khà khà không nói gì nửa mà lấy thuốc ra châm hút. Còn phần nó vừa mở hộp đồ ăn ra vừa cố sử dụng tất cả chất xám của mình để suy nghĩ xem ai đang bày đặt bày ra cái trò bí bí ẩn ẩn này. Tất nhiên khi nhận ra bên trong là món mỳ ý sốt thịt bò thơm phức thì bao nhiêu suy nghĩ bay đi đâu sạch trơn. Mọi sự tập trung là danh cho việc thưởng thức món ăn ngon lành, dù mục đích của người gửi đồ ăn là gì, người đó là ai thực ra cũng không còn quá cần thiết nửa vì bày ra việc này cũng tốn công tốn sức, thôi cứ thuận theo ý người ta, vừa được ăn vừa khiến người đó vui với việc họ đang làm…với lại chắc gì vụ này diễn ra hoài, vài ba bửa chứ ai đâu rảnh làm đồ ăn miễn phí cho nó hoài.

Khi đã nghĩ thông suốt như vậy, nó cũng không còn làm khó ông xe ôm vào hôm sau nửa mặc dù nếu muốn nó có thể xin ông Kha nghỉ sớm để lén chạy theo ông xe ôm. Phần cũng không nghĩ theo dõi sẽ đem lại kết quả, lại mất thời gian nghỉ làm cho nên nó cũng để yên không nói gì nửa. Vụ việc tuy diễn ra vào lúc tan ca, rốt cuộc cả cái quán ai ai cũng biết, suốt cả ngày nó cứ nhận được những câu hỏi, lời bàn tán của nhân viên quán mà thực ra chính nó cũng có biết nhiều hơn họ gì đâu ngoài mùi vị của mấy món ăn. Những ngày tiếp theo, nó vẫn bận rộn với công việc, học hành, vẫn thiếu ngủ nhưng do đã quen cho nên không còn quá mệt mõi nửa, một phần chắc chắn do mấy món ăn khuya khiến sức khỏe nó cũng tăng cao. Với số tiền hôm trước phát hiện sót trong túi quần, nó vẫn ăn uống đầy đủ, có tiền uống caffe và chuyển nhượng luôn thùng mỳ gói cho mấy thằng bạn trong phòng.

Lại thêm một tuần nửa trôi qua, cái trò mỗi đêm đều gửi đồ ăn theo cách gọi “bày trò” của nó vẫn diễn ra đều đặn, không hề có dấu hiệu dừng lại theo suy đoán của nó. Không còn là vài ba ngày nửa mà kéo dài cả tuần liền, mỗi ngày đều là món ăn khác nhau, trùng hợp đều là món ăn nó thích cũng như mùi vị rất vừa miệng, đặc biệt chưa bao giờ đồ ăn bị nguội cả. Có nhiều khi với cái đầu óc vô tâm của mình thì không nghĩ được gì ra hồn, cách tốt nhất là hỏi ai đó thông minh hơn nó như chị chẳng hạn, nhưng không hiểu vì sao nó lại sợ chị biết chuyện này, có lẽ trước khi xác định rõ mọi chuyện, nó sẽ không nói với chị. Nhắc đến chị thì cứ y như xuất hiện ngay lập tức. Nói thì nói vậy chứ cũng đến chủ nhật chị mới qua gặp nó. Không biết chị qua từ bao giờ nhưng nó ngủ đến tận hơn mười hai giờ thức dậy đã nhìn thấy chị đang ngồi xếp quần áo của nó.
-         Ủa chị qua hồi nào sao không kêu nhóc dậy.
-         Hihi nhóc còn muốn ngủ nửa hôn? Bộ chị làm nhóc thức hả?
-         Đâu có, nhóc ngủ đủ giấc rồi tự dậy thôi. Sao qua không kêu nhóc dậy?
-         Ai thèm kêu nhóc dậy làm gì chứ. Chị đói rồi, nhóc đưa chị đi ăn đi!
-         Ờ rồi chờ nhóc chút, tắm cái đã. Mà chị xếp đồ nhóc chi mất công, coi chừng lộn đồ sạch với đồ dơ đó.
-         Biết rồi biết rồi, cái nào cũng hôi như heo hết ha, đồ ở dơ! Người gì đồ đạc vứt lung tung, đồ dơ đồ sạch lộn hết trơn luôn.
-         Nè nè qua chơi ha qua đây nói xấu người ta vậy hả?
-         Cả hai. Mệt nhóc ghê đi tắm đi, chị đói bụng lắm rồi nè.
-         Ờ thì từ từ để lấy đồ đã.
Nó nhảy lại gần chị để tìm đồ mặc, chị liền đẩy nó ra.
-         Để chị lấy cho, nhóc lộn xộn quá à.
-         Ơ người ta lấy đồ cũng la.
-         Hihi mệt ghê, nhóc mặc bộ này đi, bộ này sạch nè.
Chị đưa cho nó một cái quần jean có vẻ mới nhất của nó với một cái áo thun màu trắng, nhìn lại chị cũng đang mặc áo thun màu trắng, lại bày trò cho giống màu áo đây mà. Nó lắc đầu nhận bộ quần áo cũng một cái khăn, chưa kịp đi ra khỏi phòng đã nghe tiếng chị gọi lại.
-         Chết rồi áo nhóc bị rách nè.
-         Đâu đưa nhóc coi.
Nó quay lại cầm cái áo lên xem xét, là cái áo trắng để đi học bị đứt chỉ.
-         À bị đứt chỉ chứ không phải rách, áo đi học của nhóc mặc nhiều chắc nó bị đứt.
Chị cũng đứng dậy cầm cái áo lên xoa xoa xem xét.
-         Uhm hen chỉ mục đứt nè. Ủa áo nhóc mua ở đâu sao bị đứt chỉ rồi.
-         Áo mẹ nhóc may, à nhớ rồi cái áo này may hồi học mười hai hay sao ấy.
-         Trời áo từ lớp mười hai mà nhóc mặc tới giờ hả?
-         Hehe thì có cái nào mặc cái đó, mẹ có may thêm 3 cái mới nè tại học cả tuần thành ra nhóc gom hết áo trắng theo mặc cho thoải mái khỏi phải giặt mỗi ngày.
-         Xí! Đồ lười biếng!
Nó cười trừ quay lưng đi vào trong wc, vừa đi vừa nói ngược lại.
-         Chị xếp để vô balo cho nhóc đi, có dịp về quê cho mẹ may lại. Mà áo người ta tự nhiên nay đứt chỉ…à biết rồi, qua đây nảy giờ ngồi xé áo nhóc chứ gì.
-         Hihi cái đồ điên, ai xe áo nhóc hồi nào chứ.
-         Thôi ghét nhau nên xé áo chứ gì, biết mà, hiểu quá mà.
-         Uýnh chết bây giờ, kiếm chuyện đổ thừa hả, đừng hòng nha nhóc con! Hihi!
Dòng nước mát lạnh cùng với nụ cười trên môi xua tan đi cơn buồn ngủ và cả mệt mõi sau cả một tuần dài làm bận rộn. Phía ngoài chị lại nói vọng vào:
-         Nhóc ơi còn cái áo này cũng bị đứt chỉ nửa nè, cái quần này nửa…
-         Ờ coi xé hết quần áo người ta đi.
-         Hihi đồ con heo ai xé đâu chứ!
-        
-         Nhóc ơi trước giờ áo đi học toàn mẹ nhóc may hả? Chị thấy mấy cái áo này giống nhau nè.
-         Ừ! Từ nhỏ lớn đồ đi học toàn mẹ nhóc may không à, có cái giờ đi học trên này trường không bắt mặc quần tây nên nhóc mặc quần jean, mẹ chỉ may áo thôi.
-         Nhóc ơi chị đem mấy cái áo này về may lại cho nhóc nghen.
-         Hả biết may không đó, thôi để đó đi.
-         Chị biết mà, yên tâm yên tâm.
-         Chắc không đó?
-         Siêu chắc luôn hihi.
-         Ờ làm sao hư hết áo người ta đi.
-         Vô duyên! Có hư thì..thì kệ nhóc chứ hihi cho khỏi mặc đồ đi học luôn, đồ con heo!
Nó cười khì trong tiếng nước chảy khắp người, chị bên ngoài vẫn vui vẻ nói chuyện với nó, có thể nhận ra sự hào hứng trong giọng của chị, dường như việc gặp nó khiến chị rất vui thì phải. Điều này càng làm nó thấy hơi có lỗi với chị, cả tuần bỏ bê chị một mình, chỉ nhắn tin gọi điện có lẽ là không đủ, nhất định sau việc lần này nó sẽ thường xuyên qua chơi với chị nhiều hơn. Nghĩ vậy nó liền tắm rửa thay đồ thật nhanh để tranh thủ khoảng thời gian ít ỏi còn lại trong ngày để đi chơi với chị.
-         Xong…giờ xin hỏi nữ hoàng muốn đi đâu trước tiên?
-         Hihi ta muốn đi ăn ốc.
-         Hả lại ăn ốc, giữa trưa mà ăn ốc gì trời.
-         Chị thích! Đi thôi!
Chị vui vẻ kéo tay nó chạy nhanh xuống nhà, không biết bà chủ nhà đi đâu mất tiêu nên khỏi phải thưa gửi mất công bà lại có thêm cơ hội trêu nó với chị. Hai đứa dắt nhau đi ăn ốc, ăn kem, ăn trái cây, bánh tráng trộn…hôm nay vì chị để yên nó ngủ đến trưa nên ăn uống, dạo vài vòng SG rồi nó đưa chị về nhà chứ không đi xem phim hay chơi ở nơi khác.


Tạm biệt chị, nó lại lao vào một guồng quay bận rộn của một tuần dài sắp đến. Buổi tối, nhỏ Ly lại ghé qua chơi, ngồi nói chuyện linh tinh chứ cũng không có gì đặc biệt. Thi thoảng bạn bè, chị Thủy cũng có ghé qua uống nước chơi, tuy nhiên vụ việc được ai đó gửi đồ ăn mỗi đêm khiến nó hoàn toàn dành mọi sự quan tâm, quên hết mọi việc khác diễn ra hằng ngày. Suốt tuần này cũng vậy, mỗi đêm ông xe ôm vẫn đều đều mang đồ ăn qua đúng giờ nó tan ca làm. Sang đến tuần liên tục thứ hai này, dường như việc này trở nên quen thuộc đối với nó và cả mọi người trong quán nửa. Không còn ai hỏi hay bàn tán về việc này, cả nó cũng không còn thắc mắc quá nhiều mặc dù danh tính, mục đích của chủ nhân mấy món ăn này vẫn hoàn toàn bí ẩn đối với nó.

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 4 năm 2015

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 68)




Kể từ hôm đó, dù muốn dù không nó đều phải đến lớp trong tình trạng thèm ngủ và thường xuyên phải sử dụng tấm lưng của mấy đứa ngồi trên làm bình phong cho việc ngủ gục trong lớp. Lịch làm việc, đi học của nó gần như kín mít suốt cả tuần, tất nhiên khoản ăn uống của nó cũng tiết kiệm đến mức tối đa, gần như cả ngày nó chỉ ăn một bửa cơm, còn lại là mỳ gói. Hơn một tuần dài như cả thế kỉ trôi qua cũng là hơn một tuần nó không gặp chị, với chị đó đã là quá nhiều. Sáng chủ nhật, ngày duy nhất nó được ngủ một cách thoải mái cho đến chiều mới phải đi làm bên quán caffe mà không phải lo lắng việc học, việc ở công ty, đang nằm ngủ ngon lành thì có ai đó nhéo mấy cái vào hông nó.
-         Thôi nha để tau ngủ không có giỡn nha.
-        
-         Đã nói để tau ngủ bù, làm mệt chết bà tụi mày còn giỡn dai nửa.
-        
-         Thằng trời đánh nào vậy?
Nó nổi nóng bật dậy, mắt còn chưa nhìn rõ ai là ai vì ngái ngủ nhưng mũi đã ngửi được mùi hương con gái quen thuộc.
-         Ủa chị hả?
Xong nó uể oải nằm xuống vùi mình vào cái mền ngủ tiếp, lúc này nó bắt đầu tỉnh ngủ, mùi hương này, gương mặt và cái kiểu nhéo này…”chết nó rồi, là chị”. Ngay lập tức nó bật dậy lần nửa dụi dụi mắt.
-         Hả là chị hả? Sao nay qua tới đây rồi?
-         Hứ! Hổng qua đây làm sao bắt được tên đáng ghét nhà ngươi chứ. Dám trốn chị cả tuần. Muốn chết hả!
-         Trốn đâu, mắc công chuyện thiệt mà.
-         Công chuyện cái đầu nhóc á, riêng chuyện thì có.
-         Ờ thì riêng chuyện thiệt mà.
-         Riêng riêng riêng! Bỏ người ta cả tuần, biết chị chán lắm hông hả? Chị muốn ăn gà rán, chị muốn ăn pizza, chị muốn ăn ốc, chị muốn ăn kem, chị muốn….Phập!
-         Uidaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa! Đau…thả nhóc ra, chảy máu bây giờ. Trời ơi thèm ăn gà hay thèm thịt người mà cắn nhóc vậy hả? Đau…thả nhóc ra đi…
Công nhận chị lớn rồi mà vẫn còn giữ cái tuyệt chiêu cắn người như trẻ con này, in cả hai hàm răng đều như bắp lên vai nó luôn.
-         Muốn ăn thì cũng phải từ từ, chờ nhóc tắm rửa thay đồ cái đã.
-         Nhanh đó!
-         Rồi rồi…Cắn đau muốn chết!
-         Đáng đời!
Nó tiu nghỉu lếch xác vào wc để vệ sinh cá nhân, đang nóng, gặp ngay dòng nước mát lạnh tuôn vào người, cảm thấy mệt mõi cũng tan đi nhanh chóng, đầu óc tỉnh táo hẳn ra. Chị qua hôm nay là chủ nhật cho nên phòng giờ chỉ có mình nó, thằng “xác chết” cuối tuần nào cũng về quê, mấy thằng kia sáng chủ nhật là tụi nó đi caffe xong kéo nhau mài mòn cơ ngoài quán bi-a, bình thường nó tham gia kèo caffe rồi về nhưng dạo này bận nên ở nhà ngủ luôn. Thay quần áo xong xuôi đi ra ngoài, chị đang xếp lại chỗ ngủ của nó, góc để đồ của nó xuất hiện vài món lặt vặt khác như kem đánh răng, gel vuốt tóc, nước hoa, vài hộp viên vitamin C sủi…
-         Xong rồi hả? Nhóc lại đây!
-         Ờ ờ!
Chị kéo nó ngồi xuống rồi lấy gel vuốt tóc mới ra xoa xoa lên đầu nó.
-         Nhóc đó tối ngày để đầu tóc bù xù, hổng thấy nhóc chải tóc bao giờ hết vậy hả?
-        
-         Chai nước hoa này chị trộm bên nhà tên Phong ấy, hihi nhóc nhớ sài nha.
-         Ba cái này nào giờ nhóc có quen sài đâu, thôi khỏi đi.
-         Hổng quen thì giờ sài cho quen, tính để hôi như heo hoài hả?
-         Ơ chê hôi đi chung hoài chi.
-         Thì giờ sài nước hoa cho hết hôi nè đồ con heo, cấm cãi.
Nó lắc đầu cười khì, có con heo nào ốm như đâu mà la nó heo trời.
-         Tóc nhóc dài quá trời rồi nè, hổng biết đi cắt tóc nửa hả?
-         Ủa dài rồi hả? Ai biết, để chiều đi cắt.
-         Tóc mình mà cũng hổng biết, cái đồ lôi thôi.
-         Ờ tại bình thường ở nhà có mẹ để ý tóc dài thì cắt cho, giờ xa nhà nhóc cũng quên mất tiêu.
-         Ủa bộ ở nhà mẹ nhóc toàn tự cắt tóc cho nhóc không hả?
-         Ờ toàn bị mẹ bắt cắt, hồi nhỏ xin tiền đi tiệm cắt cho đẹp cũng không cho, hehe nhưng cắt ở nhà riết rồi cũng quen. Có dạo gần đây mẹ nhóc cũng lớn tuổi, tay hay bị đau khớp nên không cầm kéo cắt tóc cho nhóc được nửa thành ra phải ra tiệm cắt.
-         Cái đồ lôi thôi, tóc tai của mình mà cũng phải đề người khác nhắc nhở nửa. Chiều nay nhóc sẽ cắt tóc kiểu gì hả?
-         Ờ vẫn như cũ?
-         Là sao?
-         Cắt ngắn cho gọn lại chứ ai biết kiểu gì mà cắt.
-         Xí! Hèn gì lúc nào đầu tóc cũng xấu hoắc.
Nó cười khì khì, thực ra trước giờ có bao giờ quan tâm đầu tóc kiểu này kiểu nọ đâu, ra tiệm toàn để thợ cắt tóc thích cắt cho nó kiểu nào thì cắt, với lại thường thì cắt cao, mái trước vẫn để dài che cả mắt…bởi cái tính cách của mình, nó vẫn thích kiểu tóc gần như che đi đôi mắt hơn.
-         Xong! Giờ nhóc phải dẫn chị đi ăn đền bù biết chưa.
-         Rồi thì đi.
-         Khoan!
-         Gì nửa?
-         Mới dặn quên liền vậy hả?
Chị nghiêm mặt một cái quay người lấy chai nước hoa xịt xịt lên người nó, ngửi ngửi kiểm tra rồi mới vui vẻ kéo tay nó đi xuống nhà.
-         Bày đặt linh tinh.
-         Hihi kệ chị!
Bà cụ chủ nhà đang ngồi uống nước với mấy bà cụ hàng xóm trước nhà, hai chị em đi xuống lễ phép thưa rồi mới leo lên xe chạy vội đi vì sau lưng là lời trêu chọc của các cụ, bắt nguồn cũng từ câu đùa của bà chủ nhà.
-         Con Phương qua dẫn chồng đi chơi hả cháu. Như thế là tốt, thanh niên trai tráng chủ nhật ai lại chui rúc ở nhà ngủ bao giờ.
Mấy cụ lớn tuổi rồi mà vẫn còn vui tính thiệt, nó lắc đầu cười, sau lưng chị vui vẻ hát khe khẽ.
-         Nảy qua bằng gì vậy?
-         Chị đi taxi, hôm nay papa chở mami đi coi kịch rồi hihi.
-         Chà hai người đó cũng biết hẹn hò chủ nhật nửa à.
-         Hẹn hò đâu, chị kêu hai người đi chơi mà cứ từ chối hoài luôn, chị phải đặt trước vé, dặn bé Xíu bắt hai người đi chơi, sáng dậy chị trốn đi taxi, vậy là papa hết được đòi đưa chị qua đây hihi.
-         Biết chú thím ba có thích không mà bày đặt ép đi coi kịch đó.
-         Sao hổng thích, mani với papa thích coi kịch nhất luôn.
-         Vậy tốt, coi vậy mà cũng chu đáo quá.
-         Xí! Chị tốt nào giờ, hổng có vô tâm như nhóc đâu ha. Nhóc chị muốn ăn bánh tráng trộn.
-         Ơ nay ai chỉ cho biết ăn món đó đó?
-         Chị Thủy chứ ai hihi.
-         Rồi thì đi.
Nó cho xe chạy luôn ra ngoài hồ Con Rùa, ở đó người ta hay bán đồ ăn vặt nên nó đoán sẽ có bánh tráng trộn cho chị, ngoài ra còn nhiều món ăn thỏa sức cho chị ăn hàng, đỡ phải chạy vòng vòng cho xa. Lê la ăn hàng đã đời chị lại đòi đi ăn kem, xong kem đi ăn ốc, người thì eo thon, bụng phẳng đúng chuẩn đẹp mà sao cái bao tử như không đáy, ăn quá trời mà chưa thấy chị chán trong khi nó chỉ ăn ké mà no thở không nổi. Trời trưa nóng, cả hai quyết định đi vào rạp xem phim cho mát, vẫn nơi xem phim quen thuộc kể từ lần đầu tiên đi xem phim cùng chị, chưa bao giờ nó và chị thay đổi địa điểm xem phim. Hôm nay chị chọn một bộ phim hài hước nhẹ nhàng, nó thở phào vì sẽ thoát khỏi cảnh bị tra tấn bởi những ngón tay của chị. Tất nhiên là phim hay, nhưng vì trong rạp tối, mát, nó cũng mệt mõi vì thiếu ngủ cho nên nó ngủ gục khi nào không hay. Đến khi chị đánh thức nó dậy cũng là lúc phim đã kết thúc, trong rạp chỉ còn hai chị em nó và một vài người nhân viên dọn vệ sinh chuẩn bị cho suất tiếp theo. Hai đứa chở nhau đến một quán caffe gần đó ngồi chơi, đi cả ngày giờ mới được thưởng thức cái món yêu thích của nó.
-         Gần đây nhóc có việc gì giấu chị đúng hôn?
-         Làm gì có.
-         Chắc chắn có. Hôm nay nhóc có vẻ rất mệt mõi, sao vậy?
-         Ờ thì tại hơi bận nên nhóc mệt, không có gì đâu chị đừng lo.
-         Hổng giấu gì, vậy tại sao ngày nào nhóc cũng gần sáng mới về nhà ngủ hả?
Nó giật mình, chưa gì hết chị đã phát hiện việc nó đi làm đêm rồi, đúng là không chuyện gì nó giấu được chị lâu.
-         Ờ ờ thì tại bên quán nhậu nhà ông Kha thiếu người, nhóc đi phụ ấy mà.
-         Thiệt vậy hôn?
-         Thiệt mà, không tin hỏi ổng biết liền.
-         Nhóc có biết làm như vậy hại sức khỏe lắm hôn?
-         Rồi rồi nhóc biết mà, chỉ làm đỡ một tháng, chừng nào đủ người nhóc nghỉ liền, yên tâm.
-         Chờ một tháng còn gì nói nửa, sức khỏe nhóc đang yếu còn đi làm vậy nửa, có biết người khác sẽ lo lắm biết hông?
-         Yêu đâu, coi nè nhóc vẫn khỏe như voi nè.
-         Khỏe cái đầu nhóc đó!
-         Hehe thôi đừng la nhóc nửa. Nói nghe nè, tạm thời trong thời gian tới nhóc sẽ làm phụ ông Kha, hết tháng nhóc sẽ nghỉ liền. Mấy nay do bận nên nhóc mới không qua với chị được, chị đừng giận nhóc nhiều nha. Thực ra nhóc có chuyện cần phải làm, tất nhiên bây giờ nhóc chưa nói với chị được, nhưng chị phải tin nhóc không làm chuyện xấu, càng không phải chuyện có lỗi với chị, nên chị phải yên tâm nhé. Được không?
Chị chống cằm lên bàn, gương mặt xù xụ mĩm môi
-         Chị biết rồi. Nhưng nhóc phải giữ sức khỏe đó, phải ăn uống thật đầy đủ đó.
-         Nhóc biết mà. Cười cái coi, đi chơi mà xụ mặt vậy…xấu xí rồi sao.
-         Hứ!
Ngồi chơi thêm khoảng nửa tiếng nửa thì nó đưa chị về để chuẩn bị cho ca làm ở quán caffe. Hôm nay chủ nhật, chắc chắn quán đông khách nên nó không thể nghỉ làm được. Đi chơi cả ngày với chị, vui thì vui nhưng giờ lại có chuyện khá đáng lo, còn được mấy trăm để sài tới hết tháng mà giờ thì sạch túi, trong một ngày đi chơi thôi mà sài hết tiền, giờ còn được mấy chục ngàn sống tới hết tháng. Có khi phải mượn tiền ông Kha sài đỡ, chỉ sợ mượn, hết tháng lãnh lương trả ổng rồi không đủ tiền mua dây chuyền cho chị, thôi kệ tới đâu hay tới đó.
Hai hôm sau, mọi thứ càng khó khăn hơn khi nó bắt đầu không thể ăn mỳ tôm nổi được nửa, tiền thì hết, nếu không ăn mỳ tôm thì còn cách nào khác đâu. Ngồi nhìn tô mỳ cả nửa tiếng đồng hồ ăn không nổi, đành chịu, chút đi làm mượn tiền ông Kha sài đỡ vậy. Nghĩ là làm, nó đứng dậy đi tắm rửa, thay đồ chạy qua quán làm luôn. Bình thường nó có 3 bộ quần áo để đi làm, bộ này đi làm thì bộ kia giặt phơi, còn bộ thứ 3 để phòng khi giặt không kịp khô hoặc hôm nào lười không giặt đồ đi làm thì mặc. Hôm nay nó đành lấy bộ thứ ba treo đầu nằm ra mặc vì hôm đi chơi với chị về lười không giặt đồ. Mặc quần áo chỉnh chỉnh một chút cho ngay ngắn, như thói quen nó bỏ chìa khóa nhà vào túi thì thấy là lạ, trong bụng ngờ ngợ mừng thầm vì chắc là tiền, tính nó vốn lôi thôi nên lâu lâu vẫn hay bỏ sót tiền trong quần áo, hôm nay may mắn rồi, phát hiện tiền còn sót lại. Móc ra khỏi túi nó suýt bật ngửa khi trong tay là một tờ 500 cùng vài tờ giấy 100, 50 ngàn, tính ra hơn một triệu. Vừa mừng vừa khó hiểu, mừng là vì tự nhiên có tiền trong túi của mình, vậy là chuyện ăn uống sắp tới không phải khó khăn nửa, khó hiểu là vì sót tiền thì sót vài chục một trăm chứ nghĩ sao một thằng sinh viên như nó lại có vụ bỏ quên cả triệu trong túi từ đời nào giờ mới phát hiện, thiệt riết đầu óc nó cứ như người trên trời không bằng. Kệ dù sao cũng đã có tiền, khó hiểu thì khó hiểu, tiền trong túi mình tất nhiên là của mình, khỏi phải suy nghĩ lăn tăn, đùng một cái trở thành đại gia không ăn mừng không được. Nó hí hửng xách xe đi ra ngoài làm một dĩa cơm gà xối mỡ ngon lành, tự thưởng luôn một ly caffe cho tỉnh táo rồi mới chạy qua quán làm việc. Hai hôm nay biết nó bận làm nên chị không còn gọi điện hay nhắn tin trách nó không qua chơi với chị nửa mà chỉ nhắn tin hỏi nó có mệt không, nhắc nó ăn đầy đủ, tuy ăn mỳ nhưng nó toàn nói dóc với chị buổi thì khoe ăn cơm sườn, bửa thì ăn thịt kho trứng, bửa ăn cá…nhưng bửa nay đã tự tin nói thiệt với chị là ăn cả một dĩa cơm gà ngon lành làm chị la ầm trong điện thoại vì nó chụp cả hình gửi trêu chị mà.

Đang làm việc bình thường ở quán caffe thì có điện thoại số lạ gọi đến, nó vội vàng chạy vào wc nghe điện thoại, tuy nó được ông Kha đặc cách cho thoải mái sử dụng điện thoại trong giờ làm nhưng khi cần thiết nó cũng vào wc nghe vì bên ngoài ồn quá.
-         Alo!
-         Alo phải số điện thoại của anh Mon hông?
-         Dạ phải, ai đó?
-         Em là Ly nè.
-         Ly hả…ủa mà Ly nào nhỉ?
-         Trời mới đây quên nhanh dữ. Em là Ly làm ở cửa hàng thời trang chỗ anh mua dây chuyền nè.
-         À! Nhớ rồi, xin lỗi tại em cũng có mấy đứa bạn tên Ly nên không biết chị. Ủa chị gọi cho em chi vậy? Bộ vụ mua dây chuyền không ổn hả chị, bộ cửa hàng bán cho người khác hay sao.
-         Cái ông này, bộ ngoài chuyện sợi dây chuyền mới gọi cho anh được hả. Hihi mà em nhỏ tuổi hơn anh kêu chị chị hoài vậy? Bộ em già lắm hả?
-         Ờ ờ không phải, thì tại bửa gặp tưởng lớn tuổi hơn nên..
-         Thì nhìn em già mới tưởng lớn tuổi hơn chứ gì hix hix.
-         À ừ…không…nhưng mà…
Nó cũng chẳng biết nói sao, thực ra nhìn Ly nó cũng nghĩ là lớn tuổi hơn vì dù sao trong trang phục váy đen của nhân viên cộng với các trang điểm, chiều cao nên nó lịch sự kêu bằng chị vậy thôi.
-         Hihi làm gì ấp úng dữ vậy, em chọc anh đó. Giờ anh đang làm gì vậy?
-         Ờ đang làm thêm, ủa mà sao biết nhỏ tuổi hơn, rồi sao biết số điện thoại nửa vậy?
-         Trời cái ông này đầu óc đãng trí dữ vậy, bản photo chứng minh nhân dân, thông tin cá nhân của anh nằm một đống ở bàn làm việc tụi em nè.
-         Hehe ờ ờ quên mất.
-         Anh làm gì?
-         À anh đang làm thêm ở quán caffe.
-         Anh làm quán nào vậy? Hổng ngại nếu em qua chơi chứ?
-         Hả qua chi.
-         Qua uống nước chơi chứ chi hihi với lại anh chưa cảm ơn em đó nghen.
-         Cảm ơn…mà cảm ơn gì mới được.
-         Thì nhờ em xin chị Hương mới đồng ý để anh mua góp dây chuyền, em xin dữ lắm luôn đó.
-         Ờ ờ…cũng được, dù sao cũng phải cảm ơn em. Nhưng giờ anh đang làm mà.
-         Thì em qua ngồi chơi thôi, anh cứ làm, lâu lâu đi ngang nói với em vài câu cũng được, tại nay em được nghỉ làm, hổng biết làm gì, nằm nhà hoài chán lắm. Bộ anh ngại hả?
-         Đâu có, sợ em ở xa chạy qua đây mất công.
-         Anh nói địa chỉ quán coi coi xa cỡ nào.
Nó đành nói địa chỉ quán cho Ly biết rồi tiếp tục làm việc. Khoảng nửa tiếng thì có nhỏ nhân viên cùng làm kêu nó ra khu C có người tìm. Khu C là khu gần trung tâm quán nhất cũng là nơi có tầm nhìn đẹp, đa số người lần đầu tiên đến quán đều sẽ chọn vị trí này để ngồi. Nó đi ra, một cô gái trẻ ăn mặc tuy đơn giản nhưng rất gợi cảm vẫy vẫy tay với nó, đi lại gần nó ngẩn ngơ nhìn.
-         Nè! Làm gì nhìn người ta dữ vậy, bộ lạ lắm hả?
-         Ly đúng không?
-         Hổng phải em chứ ai, bộ anh còn hẹn người khác nửa hả?
-         À không! Nhưng mà nhìn em lạ thiệt, khác bửa gặp ở cửa hàng luôn.
-         Hihi khác thiệt hả? Tại lúc đó em mặc đồ đi làm, trang điểm đậm lắm, bửa nay em mặc đồ đi chơi, trang điểm nhẹ à với lại em mới đi làm tóc mới về hồi chiều. Thấy em sao, đẹp hơn bửa trước hông?
-         Uhm nhìn trẻ trung hơn.
-         Đó lại chê người ta già nửa.
-         Không phải già mà hôm trước nhìn chững chạc hơn.
-         Thì là già hơn phải rồi, bởi mới có người tối ngày kêu mình bằng chị.
-         Ờ thì kêu lịch sự ấy mà. Thôi em đừng chọc anh nửa, anh nói không lại em đâu, em kêu nước chưa?
-         Dạ chưa.
-         Vậy em uống gì anh kêu cho.
-         Uhm…để coi…à anh cho em một ly cam vắt nha.
-         Cam vắt, được rồi chờ anh chút.
Nó toan đứng dậy đi vào trong gọi nước thì nhỏ Ly kêu nó lại.
-         Anh! Nhớ bỏ cho em một chút xíu muối nha.
Nó sững người, như có một điều gì thân thuộc xuyên qua người.
-         Hả? Em nói bỏ gì vô?
-         Dạ anh nhắc pha chế bỏ cho em chút xíu muối vào nước cam.
Nó vẫn hơi mất bình tĩnh một chút xíu, mọi thứ có lẽ chỉ là một sự trùng hợp, chỉ là một điều gì đó đã xa vô tình đi ngang nó mà thôi.
-         Anh sao vậy? Bộ món uống của em lạ lắm hả. Hihi bình thường mà, thôi em đổi ý rồi anh cho em một ly nước dâu ép nha.
-         Ủa sao đổi ý nhanh vậy.
-         Hihi em quên hồi chiều đi làm tóc em uống hai ly nước cam rồi.
-         Uhm sao cũng được.
Nó đứng dậy gọi một nhỏ nhân viên lại gần.
-         Nhi oder dùm tui một ly dâu ép nha.
-         Anh Mon uống gì hông?
-         Ờ caffe cũng được. Cảm ơn nha!
-         Dạ! Anh chờ em chút!
Nó ngồi xuống trở lại ghế, không tự mình đi gọi nước nửa. Nhỏ Ly nhìn nó chăm chú.
-         Gì vậy? Bộ mặt anh dính gì hả?
-         Anh nói anh làm gì ở quán?
-         Ừ thì phục vụ. Bộ có gì không ổn hả?
-         Uhm! Em chưa thấy nhân viên phục vụ nào sai nhân viên phục vụ khác như anh hết.
-         Bình thường mà, thì nhờ qua nhờ lại.
-         Nhờ nói chi nửa, chị hồi nảy có vẻ rất nghe lời anh đó.
-         Ờ thì…
Nó chưa kịp nói gì nhỏ Ly đã nhanh nhảu hỏi một nhân viên nam đi ngang.
-         Anh ơi! Cái anh này làm gì ở quán anh?
-         Dạ quản lý đó chị.
-         Ơ! Tui làm quản lý hồi nào ông nội?
-         Anh Kha nói vậy.
Lão nhân viên quay lưng đi một cách lạnh lùng bỏ lại nó sau lưng với ánh nhìn chăm chú của nhỏ Ly.
-         Nhìn gì nửa?
-         Quản lý đồ ha, mới bây lớn làm quản lý caffe đồ ha, bày đặt nói dóc làm nhân viên đồ ha…hèn gì được quyền ngồi bàn nói chuyện tỉnh bơ với em nảy giờ.
-         Ờ thì anh cũng phụ ông quản lý thật của quán thôi chứ không phải quản lý quán thiệt.
-         Hihi cái anh này dễ bị chọc ghê, em nói giỡn đó. Mà anh cũng giỏi hen, biết quản lý quán caffe lớn cỡ này.
-         Thì anh coi quán phụ ông anh quản lý thôi, chủ yếu là ổng chứ anh làm gì đủ sức.
-         Nhưng vậy cũng giỏi rồi.
-         Thôi em đưa một hồi anh lên nóc nhà bây giờ. Sao nay dám qua caffe gặp anh đây.
Nhỏ Ly cười, nụ cười rất duyên, nhìn lại nhỏ có gương mặt xinh xắn, vóc dáng cân đối, không kém Hân, em hay nhỏ Ngân vì dù sao nhỏ Ly cũng làm nhân viên ở một cửa hàng thời trang mặt tiền ở khu Quận 1, ngoại hình đương nhiên là điều cần thiết.
-         Có gì đâu hổng dám, bộ anh tính ăn thịt em hả. Thì bửa nay em rảnh hổng biết làm gì nên qua chơi.
-         Bạn bè, người yêu, người thân đâu sao được chọn qua chơi với người lạ như anh?
-         Người thân thì ở quê, bạn nó có hẹn còn người yêu hình như tạm thời tuyệt chủng rồi hihi.
-         Làm như em có một người bạn vậy.
-         Hihi thì có nhiều bạn, tại hôm nay em đặc biệt muốn gặp anh. Thực ra từ bửa gặp anh ở chỗ làm em thấy anh hay hay, cả em với chị Hương đều ấn tượng mạnh với anh lắm luôn nên em cũng muốn làm quen với anh. Suy nghĩ bữa giờ mới hạ quyết tâm làm quen đó.
-         Làm quá! Anh có gì đâu mà nói nghe to lớn dữ, chỉ là mua một sợi dây chuyền thôi mà, với lại còn không đủ tiền nửa chứ.
-         Hihi hổng đủ tiền nhưng anh vẫn mua để tặng một người đó thôi.
-         Cũng đâu phải mình anh biết mua quà tặng người khác đâu.
-         Nhưng bộ anh nghĩ ai cũng có thể vô cửa hàng tụi em mua mà còn dám đề nghị trả trước một nửa đâu.
-         Không đủ tiền thì chỉ còn cách đó thôi chứ để lâu anh sợ có người mua mất. Anh cũng không nghĩ lúc đó mình dám suy nghĩ hơi điên như vậy nửa.
-         Biết chị Hương nói anh sao hông? Chỉ nói anh thiệt tình quá chừng. Em làm ở đó cả năm rồi, khách vào mua em biết nhiều người hổng đủ tiền rồi bày đặt sĩ diện nói này nói nọ, chê này chê nọ rồi đi. Còn anh…hihi nói thẳng ra luôn, bộ anh hổng sợ mất mặt hả?
Nó ngả lưng ra ghế cười khì.
-         Không đủ tiền anh nói không đủ tiền, mất mặt gì đâu em, có sao thì anh nói vậy, cũng không nghĩ được nhiều như em nói. Với lại có cười thì em cười anh được một lần đó chứ cũng có làm gì được anh sau nay đâu mà lo.
-         Thì em mới thấy anh hay hay, muốn làm quen nè.
-         Ờ ờ thì quen.
Nó mĩm cười, không ngờ cái quyết định hơi điên của mình hôm ấy chẳng những không khiến nhỏ Ly, chị Hương cười cợt nó mà còn quý mến muốn làm bạn với nó, thực ra nó cũng có suy nghĩ một chút việc có khi nào hai người này sẽ cười nó hay không, nhưng rồi cũng không quan tâm lắm vì dây chuyền này mua cho chị, cả thế giới có cười cợt thì nó cũng vẫn làm.
-         Em nói thiệt…cái chị được anh tặng dây chuyền này chắc sẽ hạnh phúc lắm.
-         Sao em nghĩ vậy? Chỉ là món quà thôi mà.
-         Hihi em nghĩ hổng đơn giản là món quà thôi mà như anh nói đâu. Hihi chị ấy thực sự là cô gái rất may mắn. Em mà được anh nào làm như anh, em yêu tới chết mới thôi.
-         Nói quá không à cô nương. Nảy giờ toàn em nói mấy điều anh chẳng nghĩ tới. Anh tặng cho chị anh chứ có phải đem tặng để tán tỉnh kiếm người yêu bao giờ.
-         Hihi em có nói quá đâu, anh cũng nói chị đó hổng phải chị ruột mà. Em bảo đảm con gái đa số ai cũng thích được như vậy hết đó. Ôi nghĩ tới mình được chàng nào làm như vậy, trời ơi hạnh phúc biết bao nhiêu.
-         Anh là anh thấy chưa hạnh phúc bao nhiêu chứ giờ thấy là em nói một hồi hai đứa leo tuốt ngọn cây rồi đó, té xuống bây giờ.
-         Cái ông này, để người ta mơ mộng một chút hổng được hả, toàn làm cụt hứng, biết em là con gái hông hả?
-         Con gái thì sao?
-         Thích mơ mộng một chứ sao. Mệt anh ghê, hành động thì lãng mạng biết bao nhiêu mà lời nói nảy giờ khô như que cũi ấy. Hihi!
Nó bật cười trước cái vẻ vô tư, đầy mơ mộng của cô bạn mới quen này, nay có thêm một bạn mới, xinh đẹp, vui tính và còn được ví von là que cũi nửa, nào giờ đã có ai nói nó như vậy đâu.
-         Trễ rồi, hổng chọc phá anh nửa em phải đi về đây. Anh làm việc tiếp vui vẻ nha.
-         Ủa về hả. Uhm thôi vể sớm đi, mà nhà em ở đâu?
-         Dạ bên quận 3. Anh ơi tính tiền cho em.
Nhỏ quay qua kêu anh phục vụ gần đó, nó vội cản lại.
-         Thôi được rồi để đó anh tính, không phải nảy em nói nay qua đòi anh cảm ơn là gì?
-         Đâu có dễ vậy…hihi vụ cảm ơn em chờ anh mua xong dây chuyền rồi khao em chầu khác em mới chịu. Đừng hòng một ly dâu ép rồi trốn trách nhiệm nha.
-         Haha ờ rồi sao cũng được. Dù sao cũng cảm ơn em.
-         Hihi coi như anh nợ em một chầu nước nha. Hổng được quỵt đó.
-         Rồi rồi em biết chỗ làm anh rồi, quỵt sao đươc.

Nhỏ tính tiền xong rồi ra về, nó đừng nhìn theo một cô gái xinh đẹp nửa mà nó vô tình quen được ở cái đất SG này, nó ấn tượng với em, không phải bởi em xinh đẹp, càng không phải vì em đã giúp nó mua được dây chuyền cho chị hay cách em nói chuyện với nó…mà vì cái món cam vắt bỏ xíu muối đó của em, tuy chưa làm thành món nhưng đã nhắc nó về một điều gì đó, một ai đó, một chuỗi ngày nào đó…đã xa…