Thứ Hai, ngày 26 tháng 1 năm 2015

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 63)

Thì quá khứ…


Hân coi như đã ổn định tâm trạng, mấy ngày đầu ở bên ấy em chủ yếu là làm quen chỗ ở, có một người bạn ở cùng tiểu bang hàng ngày đưa đón em đi tham quan nơi em sống, đã cười nhiều hơn cũng như hòa nhập khá tốt với gia đình bên ấy. Nó cũng thở phào nhẹ nhõm vì ít nhất em đã mạnh mẽ bắt đầu cuộc sống mới khá tích cực. Riêng nó cuộc sống rẽ sang một hướng mới, hôm nay là ngày đầu tiên nó nhận việc làm thêm ở một công ty giải trí. Nhỏ Ngân giới thiệu nên nó được giám đốc công ty đưa vào làm theo kiểu nhân viên tự do hoặc trợ lý riêng. Nó không cần phải đến công ty thường xuyên, chỉ cần làm hết việc mà anh giám đốc giao cho là đủ. Chủ yếu tiếp xúc nhiều với giới nghệ sỹ, ca sĩ và nhất là các bạn người mẫu, PG, khi công ty nhận hợp đồng tổ chức sự kiện, buổi diễn hay chương trình nào đó, nó sẽ là người liên lạc mời nghệ sỹ, tìm kiếm người mẫu, PG, MC hay khách mời nào đó theo phom yêu cầu của khách hàng. Thực ra phần việc của nó là do anh giám đốc giao riêng, cái nào vừa sức thì làm, sau này ngoài việc tìm kiếm người mẫu trẻ ra, nó còn được giao luôn việc chụp hình cho công ty và nhất là chuyên tìm hiểu những địa điểm ăn chơi, vui vẻ theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng để anh giám đốc đi tiếp khách. Chính vì công việc đặc thù này mà nó biết cũng khá nhiều địa điểm ăn uống độc ở SG, bên cạnh đó là nhiều chỗ ăn chơi các loại, tất nhiên một thằng khờ khạo như nó làm gì biết mà tìm, chủ yếu cũng nhờ nhỏ Ngân, chị Thủy cùng vài người quen chơi chung nhóm chị Thủy chỉ cho thôi. Chuyện ăn chơi, tiếp khách của anh giám đốc nó chỉ việc chọn địa điểm, sắp xếp đưa đón mấy ổng đến chỗ rồi tính tiền, lấy hóa đơn về cho kế toán chứ hoàn toàn không tham gia bất cứ cuộc vui nào, đưa đến nơi là nó rút về hoặc tìm quán caffe nào đó ngồi chờ mặc dù nhiều lúc mấy ổng cũng lôi nó vào. Nếu ai đó nói nó đạo đức giả thì nó cũng chẳng quan tâm, nó không hứng thú gì với những trò ăn chơi đó, hay nói thẳng ra là xung quanh nó không có thiếu người đẹp hay những mối quan hệ khác, chưa kể nó cũng đang làm việc tiếp xúc nhiều nhan sắc nên càng không có nhu cầu tham gia với họ, anh giám đốc cũng hiểu nên vể sau không ý kiến gì việc nó không bao giờ tham gia chơi cùng ổng. Lương của nó không cố định, khi nào có chương trình thì có tiền theo phần trăm hợp đồng, ngoài ra còn có phụ cấp tiền xăng xe đi lại, thử món ăn món uống địa điểm mới, cả tiền cho thêm của mấy địa điểm ăn chơi họ nhét vào túi để nó đưa khách hàng của công ty đến ủng hộ. Tất nhiên đây là thời điểm nó kiếm được rất nhiều tiền so với đồng lương phục vụ ở quán ông Kha, nhưng nó không nghỉ việc ở quán vì không có nó ông Kha cũng quán xuyến không hết nên nó không nỡ bỏ ổng. Đời sống vật chất của nó cải thiện đáng kể, nó còn dư ra khá nhiều để dành sau này tốt nghiệp có thể làm ăn hay kinh doanh gì đó. Cảm giác việc kiếm tiền cũng như làm cái gì đó cho thời gian mười năm không phải không làm được với công việc này. Làm thêm nhiều đồng nghĩa với chuyện học của nó bị ảnh hưởng rất nhiều, thời gian nó có mặt trên lớp càng ngày càng ít đi, cuộc sống riêng của nó càng lúc càng bí ẩn hơn với bạn bè, đôi khi tụi bạn còn đặt cho nó từ “đại gia” nửa mới ghê.

Chủ nhật tới có một chương trình tổ chức mừng công ở một công ty lớn, suốt hai ngày nó gần như thức trắng để chuẩn bị cùng nhân viên, cả anh giám đốc cũng không ngủ đê chạy cho kịp. Danh sách casting người mẫu để chạy chương trình ngập mặt, yêu cầu bên khách hàng lại cao cho nên nó cũng phải làm kỹ hơn, cũng may phần ca sỹ, nghệ sỹ là do anh giám đốc trực tiếp lo chứ không nó cũng chẳng biết đường nào mà làm cho hết. Phải gặp mặt mấy bạn người mẫu, chụp hình, chọn lựa rồi cho tập chạy chương trình, cộng thêm việc mất ngủ khiến nó cũng hết biết ai đẹp ai xấu. Mấy người nhân viên phần việc khác nhất là nam ganh tỵ ra mặt với nó vì được làm việc với toàn người đẹp. Dạo này việc nhiều, mê kiếm tiền cho nên nó hơi lơ là với chị, dành ít thời gian bên chị hơn. Ở nhà buồn, chị mới mò lên kiếm nó chơi. Giữa nhóm nhiều bạn người mẫu cao đẹp đang casting, nó lọt thỏm, chìm nghỉm theo đúng nghĩa đen, một thằng nhóc lùn, xấu, ốm lấy gì mà nổi cho được. Tuy nhiên sự xuất hiện thình lình của chị lại khác, hôm nay không biết cao hứng ra sao, chị quất nguyên bộ quần áo nổi vô cùng, lại còn mang giày cao gót chạy tung tăng vào ngồi kế bên khiến nó càng nổi lây theo.
-         Nay đi đâu mặc đồ đẹp vậy?
-         Thì qua chơi với nhóc nè.
-         Nhưng có cần làm nổi dữ không?
-         Hứ! Tại nhóc nói nhóc đang chọn người mẫu nên chị qua tính xin tham gia nè.
-         Tham gia gì?
-         Thì chị muốn làm chung với nhóc.
-         Chi?
-         Chị muốn!
Nó giật nảy mình nhìn chị từ đầu tới chân, nói chung ở đây chị không hề kém bất kỳ ai nhưng mà để chị đi đứng cho mấy lão bên công ty kia xem thì chẳng ra gì hết.
-         Dẹp! Không có tham gia gì hết!
Chị xụ mặt…
-         Sao vậy? Cho chị chơi với, ở nhà buồn lắm.
-         Nói không là không. À mấy bạn chờ mình chút nha.
Nó quay qua nói với các bạn người mẫu, xin phép chị bên công ty đối tác rồi kéo chị ra góc.
-         Cái này không có chơi được.
-         Sao hông? Chị thấy nhiều người thích lắm mà nên họ phải tranh nhau đi casting đó.
-         Thích gì mà thích, thì cũng là làm việc kiếm tiền thôi.
-         Cho chị chơi với, chị sẽ không lấy lương, tiền đó chị khao nhóc ăn kem.
-         Có ai quan trọng tiền bạc đâu, nhóc nói chị không làm được là không mà. Biết gì mà làm, người ta phải tập luyện đi đứng này nọ mới được.
-         Hứ! Ai nói nhóc chị hổng biết làm. Nè coi nè!
Chị nghênh mặt bước ra giữa phòng đi tới đi lui một vòng trước sự ngạc nhiên của mọi người nhất là nó. Không tin vào mắt mình được, dù mới làm việc này một thời gian ngắn nhưng được sự chỉ bảo của anh giám đốc nó cũng phân biệt đâu là chuyên nghiệp đâu là không chuyên. Chị của nó dường như không phải nghiệp dư ham vui chút nào.
-         Đó! Thấy sao? Chê chị đi!
-         Ờ ai dạy cho đi coi đã vậy?
-         Bí mật!
Chị đưa ngón tay lên miệng cười tươi.
-         Hihi nhóc cho chị chơi với nha!Nha nha nha!
Nó thở dài nhưng cũng nhất quyết từ chối.
-         Không!
Gương mặt chị hụt hẫng thấy rõ.
-         Sao vậy? Sao nay nhóc khó tính vậy?
-         Ờ! Nay đang làm việc không có giỡn chơi. Thôi chị ngoan đi, nhóc làm xong về nhóc chở chị đi chơi.
-         Hông! Chị muốn tham gia, chị muốn chơi!
-         Đã nói là không mà!
-         Chị muốn có!
Chị dậm chân xụ mặt nói như hét vào mặt nó, đã mất ngủ tinh thần căng thẳng nên nó cũng khá bực mình.
-         Nhóc nói không là không, giận chịu! Rồi mọi người tiếp tục nha, mời bạn…
Nó quay mặt đi lại ghế ngồi tiếp tục công việc, chị chắc chắn không chịu buông tha đi lại ngồi bệt luôn xuống đất như trẻ con, gương mặt xụ xuống vừa tội nghiệp vừa buồn cười.
-         Chị ghét nhóc! Đồ khó ưa! Đồ đáng ghét!
-         Ờ!
Nó cười trừ trước những gương mặt của mấy bạn người mẫu đang nhìn nó, kệ cứ tiếp tục, chút xong việc đưa chị về nhà dỗ sau. Cứ như vậy nó tiếp tục làm việc bình thường, còn chị ngồi kế bên, thi thoảng lại ngắt nó, đánh nó, dậm chân nó một cái để trút giận, mỗi lần như vậy mấy bạn người mẫu lại có dịp bịt miệng cười bàn tán. Cuối cùng cũng xong, hẹn giờ chụp hình rồi giải tán. Mọi người lục đục ra khỏi phòng, chị thì cứ ngồi vậy không chịu về, nó vừa bực những cũng vừa buồn cười.
-         Thôi đi về tính ngồi đó hoài hả?
-         Kệ chị!
-         Kệ thiệt đừng có trách nha.
-         Hứ! Chị ghét nhóc!
-         Ờ ờ! Ghét thì về nhà cũng ghét được, đi thôi!
-         Hông! Nhóc phải cho chị tham gia chị mới chịu.
-         Không là không! Đi về!
Nó nhấn mạnh rồi ôm ba-lo đứng dậy đi ra ngoài, thấy vậy chị cũng lon ton đi theo sau lưng, chắc chị cũng biết nó bực mình thiệt.
-         Nảy lên đây bằng gì?
-         Taxi!
-         Ừ! Lên xe nhóc chở về.
-         Hứ!
Chẳng biết giờ ai giận ai nửa, trời thì vừa nóng vừa bụi, chị ngồi sau lưng một chút lại ngắt nó một cái, tuy khó chịu bực mình thiệt nhưng nó vẫn không lớn tiếng với chị, đúng là nghĩ lại sức chịu đựng của nó siêu tốt. Về đến nhà nó không nói không rằng đi thẳng lên phòng nằm vật xuống giường, hai ngày không ngủ, quá đuối, phải ngủ một chút để tối đi qua quán. Chị càng không cho nó ngủ ngồi kế bên ngắt nhéo đánh, làm mọi cách để phá nó.
-         Làm gì vậy? Để yên ngủ chút coi!
-         Hông! Chị muốn tham gia, nhóc đồng ý đi!
-         Đã nói không là không!
-         Tại sao?
-         Tại không được.
-         Sao không được?
Nó ngồi bật dậy nhìn thẳng vào mắt chị.
-         Đã nói là không được!
-         Vì sao?
-         Nhóc không thích chị mặc quần áo hở hang đi đứng cho người khác nhìn! Được chứ! Nhóc mệt lắm, hai ngày rồi không ngủ chị đừng phá nửa mà!
Nó nằm xuống nhắm mắt cố vùi mình vào giấc ngủ, không biết nó nói như vậy có hợp lý không, chỉ thấy chị im không phá nó nửa. Được một lúc chị nằm xuống vuốt vuốt mũi nó.
-         Nhóc! Nhóc hổng thích như vậy thiệt hả?
-         Ừ! Không thích!
-         Hihi đáng ghét! Nhóc nè!
-         Sao?
-         Chị nghĩ lại rồi chị hổng thích làm nửa. Nhóc đừng giận chị nghen!
-         Uhm! Khờ quá đâu giận gì đâu, nhóc xin lỗi vì hơi lớn tiếng nha.
-         Hihi!
Chị cười tươi, người gì nắng mưa thay đổi như chong chóng, không biết đường nào mà lần. Nó lắc đầu chỉ chỉ tay lên lưng, chị đánh nó một cái rồi ngồi dậy kéo áo nó lên xoa bóp. Mọi chuyện kết thúc một cách dễ dàng đến mức nó cũng cảm thấy thiệt tào lao. Nó ngủ say đến mức không biết trời đất gì, đến mức khi thức dậy nhìn lên đồng hồ thì cũng đã về khuya, vậy là không qua bên quán ông Kha được, hơi lạ vì cũng không thấy ổng gọi. Xoay đầu qua một bên thì nhìn thấy chị đang ngủ ngon lành, lâu lắm rồi không nằm nhìn ai ngủ nên nó càng tranh thủ khoảng thời gian yên lặng quý báu này để nhìn. Dạo này bận rộn đến mức ăn ngủ, học hành trái giờ trái giấc, tiền kiếm được nhiều nhưng vẫn cảm thấy không đủ, con người ta đúng càng lúc càng tham hơn thì phải. Nó nắm bàn tay chị lên xem, bật cười vì trong móng tay của chị đóng đầy đất màu đen, không nói cũng biết là do chị gãi lưng giúp nó đây mà, suốt đêm qua đến giờ đã được tắm đâu lấy gì người không dơ. Nó đứng dậy lục quần áo đi vào wc để tắm. Dòng nước ấm dễ dàng xua đi mệt mỏi, nó cũng tỉnh cả ngủ. Vừa bước ra khỏi phòng tắm đã thấy chị đứng ngáp lấy ngáp để đưa cho nó một ly sữa nóng.
-         Nè nhóc uống đi, chị sẽ xuống nhà làm nóng đồ ăn lại cho nhóc ăn.
-         Sao chị không ngủ đi thức làm gì? Bộ nhóc làm chị tỉnh giấc hả?
-         Uhm! Nhóc ra khỏi giường là chị biết liền. Nhóc uống đi!
Chị nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng, nó mĩm cười cầm ly sữa lên uống, phải mất ba ngụm mới uống hết ly sữa của chị lon ton đi xuống dưới nhà với chị luôn. Đèn nhà bếp đang sáng, chị chăm chú làm nóng thức ăn. Nó dựa vai vào cửa nhìn.
-         Làm được không đó.
-         Hihi được mà, hồi tối mami chuẩn bị sẵn hết rồi, chị chỉ cần cho đồ ăn vào lò làm nóng lại à.
-         Ra là thím ba chuẩn bị sẵn, tưởng cỡ này có người đảm đang biết nấu ăn luôn chứ.
-         Hứ! Người ta làm cho ăn còn châm chọc nửa hả.
-         Chọc đâu, ai biểu con gái mà hổng biết nấu ăn chi.
Nó đi vào trong mở tủ lạnh kiếm trái cây.
-         Nhóc nè!
-         Sao?
-         Bộ nhóc thích con gái nấu ăn hả?
-         Phải mình nhóc đâu, con trai đa số ai cũng kết con gái nấu ăn được hết.
-         Chị đang hỏi nhóc mà! Mệt qua người ta đang hỏi lo kiếm đồ ăn hoài, quay qua đây coi.
Nó cười cười khi chọn được một trái táo trong ngon lành nhất rồi đưa lên miệng cắn một cái.
-         Ờ! Tất nhiên nhóc thích, mê ăn uống mà.
Nó vừa nhai vừa trả lời.
-         Ủa mà sao tự nhiên hỏi vậy.
-         Tại bửa nghe nhóc nói chuyện với anh Kha đó, nhóc nói mê con gái biết nấu ăn đúng hôn?
-         Ờ! Nói linh tinh với ổng ấy mà. (có lần ông Kha than chị Tiên không biết nấu ăn mà chưa biết làm sao cho chị Tiên đi học nấu ăn, nó cũng ngồi nhiệt tình hiến kế, chắc chị nghe được đây mà)
Nó vẫn nhai táo ngon lành, trả lời tưng tửng trong khi gương mặt chị có vẻ rất nghiêm túc.
-         Mệt quá! Người ta hỏi thiệt mà cái giọng trả lời thấy ghét! Nè! Ăn uống hổng thèm rửa gì hết, đồ ham ăn.
-         Ờ quên! Mà có một trái táo không chết liền đâu mà lo hehe. Ngon thiệt!
Nó vui vẻ lấy thêm một trái bỏ vô túi để chút ăn, chị nghiêm mặt, nó đành lè lưỡi trả lại trái táo vị trí cũ. “Bing boong”. Tiếng chuông báo đồ ăn xong, chị nhẹ nhàng lấy dĩa sắp xếp đồ ăn ra, nó đứng kế bên ngó nghiêng xem xét.
-         Đánh chết giờ! Chưa xong mà, hổng được ăn vụng!
-         Cho miếng!
-         Mệt nha! Đi ra ngoài cho chị yên coi!
-         Khó quá! Hehe! Đồ ăn ngon ghê, chú ba sướng thiệt cưới được thím ba nấu ăn quá ngon!
Nó vừa nhai vừa đi ra ngoài tránh chỗ cho chị yên. Ngồi nhâm nhi bình nước cam lấy từ trong tủ lạnh một hồi thì chị mang theo đồ ăn ra chiếc bàn gỗ ngoài sân.
-         Xong rồi nè! Nhóc lại ăn đi!
-         Có liền! Chà hấp dẫn quá.
Bụng đói cồn cào, gặp đồ ăn ngon nó hớn hở bốc ăn ngon lành không thèm dùng tới dao nĩa luôn. Trong lúc nó ăn chị vào trong nhà lấy cái máy sấy tóc mang ra cắm vào ổ điện gần đó.
-         Tính làm gì vậy?
-         Ngồi yên coi!
Chị nhẹ nhàng luồn tay vào tóc nó bật máy sấy làm khô tóc cho nó.
-         Hỏi nhiều quá à. Nhóc đó sau này hổng được tắm khuya nửa biết chưa, hổng tốt cho sức khỏe đâu.
-         Bình thường nhóc tắm hoài mà. Tại hồi nảy người nhóc dơ lắm.
-         Biết! Nhưng tắm khuya nguy hiểm lắm, nhóc đừng làm vậy nửa.
-         Rồi rồi biết rồi.
-         Cho chị ăn miếng coi!
-         Ờ ờ!
Nó cầm một miếng thịt đưa lên cao, tự chị ghé miệng ăn.
-         Ăn đàng hoàng coi chừng rớt lên đầu nhóc.
-         Hihi kệ nhóc chứ.
-         Không có rảnh đi gội nửa đâu.
-         Xí! Đồ ở dơ.

Khuya SG, trời thoáng mát, có thể nhìn thấy được vài ngôi sao. Mệt mỏi, căng thẳng công việc dường như biến mất nhường chỗ cho nụ cười vui vẻ, thoải mái. Đôi khi giữa những xô bồ người ta mới thấy những khoảnh khắc bây giờ đáng quý biết bao. Hình như lâu rồi nó chưa mĩm cười nói rằng…”Sài Gòn! Bình yên lắm!

Chủ Nhật, ngày 11 tháng 1 năm 2015

Ngày hôm qua...đã từng - My Daisy (Chap 62)



Sáng, mọi thứ trở lại bình thường bắt đầu bằng việc nó ở nhà chị đến trưa ăn cơm xong mới đi học. Tan học thì lọc cọc chạy qua quán làm, đến khoảng 9h đột nhiên cả đám bạn bè của nhỏ Hân dẫn đầu là chị Thủy kéo vào quán. Khỏi phải nói cái đám nó vẫn thường gọi là yêu nhền nhện này làm cái quán rộn ràng hơn theo  nghĩa đen, mấy anh chàng nhân viên trong quán cứ nhìn nó bằng ánh mắt dò xét. Ít nhiều trong số họ không lạ gì chuyện nó đi chung với vài người xinh đẹp là em, Hân, chị nhưng số lượng người xinh đẹp nó quen xuất hiện cùng lúc nhiều thế này là chuyện không bình thường chút nào.
-         Ủa sao tự nhiên kéo nhau qua đây đông dữ vậy nè chị?
Chị Thủy lại quay về với cái kiểu trêu ghẹo nó, chưa trả lời đã ngả người ôm cổ nó.
-         Nhớ anh Mon quá tụi em kéo qua thăm anh nè.
-         Ờ ờ biết là nhớ nhưng mà…
Chị ghé tai nói nhỏ.
-         Chị nói rõ với tụi nó hết rồi, em đừng ngại tụi nó chửi em nửa. Hihi!
-         Dạ!
Nó liếc liếc mắt nhìn một lượt, ai ai cũng nhìn nó cười rất tươi, không còn những cái nhìn khinh bỉ hay mỉa mai dành cho nó, tất nhiên càng không còn ai chửi rủa nó như thời gian qua nửa. Thay vào đó là những lời trách móc vì đã đóng vai ác suốt thời gian qua mà giấu tất cả. Cuộc nói chuyện lại đổ dồn về việc xử tội nó, nhỏ Ngân và chị Thủy vì cái tội bày trò lừa gạt tình cảm mọi người, có nhiều ý kiến khác nhau về cách làm của nó nhưng cuối cùng có vẻ ai cũng thông cảm và hiểu cho nó. Tất nhiên không thiếu màn cũng ly thề thốt giữ bí mật, sẽ không ai được nói gì với nhỏ Hân. Kể từ hôm đó nhỏ Hân chỉ còn biết nó hoàn toàn bị từ chối khỏi nhóm, không ai nhắc gì đến nó với nhỏ hoặc có nhắc thì cũng là chửi rủa, đồng nghĩa với việc mỗi lần đi chơi này nọ nó cũng ít xuất hiện hơn trong những bức hình chụp. Góc quán rộn vang tiếng cười đùa, sau những ngày bị mọi người quay lưng, giờ nó và nhỏ Ngân đã có thể vui vẻ ngồi tham gia trêu đùa như chưa từng xảy ra chuyện gì. Tất nhiên không ai biết giữa nó và nhỏ Ngân thực sự có mối quan hệ như thế nào. Bên cạnh đó sau này cũng chỉ một nhóm bạn này là biết chuyện rõ ràng, thi thoảng nó cũng nhận vài lời nói mỉa mai, chửi rủa từ vài người khác, không sao cả vì nếu không phải lo nhỏ Ngân chịu thiệt thòi thì nó cũng không quan tâm lắm đến việc người khác hiểu rõ chuyện hay không.

Thì quá khứ…của quá khứ…

Nó lên lớp 8 đó là cái học kỳ đầu tiên dày đặc thời gian biểu của nó. Ngoài việc học buổi chiều ở trường, nó còn phải giấu dì tham gia đội văn nghệ, phát báo cho bưu điện để kiếm tiền để dành mua xe đạp leo núi. Đặc biệt thời gian này nó còn phải nói dối rất nhiều chỉ để được tham gia tập luyện  thi đấu cho đội U14 thành phố, trường lớp nó cũng có vài đứa được tuyển vào, ngoài bóng đá còn có nhiều môn thể thao khác. Hồi đó mang danh được tuyển thì oai nhưng giờ nghĩ lại công tác tuyển chọn cũng như làm thể thao của tỉnh rất tồi, sơ sài kiểu cho có phong trào. Chỉ việc một thằng kém năng khiếu chơi bóng như nó mà cũng được tuyển thì cũng hiểu người ta làm bóng đá ra sao. Nói thì cho vui vậy chứ cũng tự hào vì vượt qua được hàng trăm học sinh của trường để vào đội tuyển chứ giỡn. Chắc chắn gia đình, nhất là dì nó sẽ không bao giờ chấp nhận cho nó lơ là việc học mà đi đá bóng cho nên suốt một tuần đầu tiên nó phải đi tập trong lo sợ bị phát hiện. Mệt mõi vì mỗi sáng phải tìm cớ đi tập nó đành phải ngậm ngùi từ bỏ niềm đam mê ao ước của rất nhiều thằng con trai lúc bấy giờ. Buổi chiều đi học về, nó mang cái bộ mặt như đưa đám ra khỏi cổng trường, lòng buồn rười rượi vì sáng mai sẽ đi xin rời đội tuyển. Đột nhiên nó nghe tiếng ai đó.
-         Ê! Monster! Monster! Đồ Monster!
Ban đầu không để ý nhưng cũng thấy nhột nhột, thằng bạn đi kế bên vỗ vỗ vai, vài ánh mắt của phụ huynh và mấy đứa học trò nhìn nó. Hơi nhột, nó quay qua nhìn ra phía đường, chân tay rụng rời, miệng không nói nên lời khi cái dáng người của con nhỏ cướp đi nụ hôn đầu đời của nó đang đứng trên nóc ô-tô màu trắng vẫy vẫy.
-         Monster! Đây nè! Come here! Come here!
Thằng bạn nhìn nó chằm chằm.
-         Nó kêu mày hả? Ai vậy?
-         Ờ ờ!
Nó lò dò đi lại gần, mặt mày ngơ ngác. Con nhỏ leo xuống đất cười toe toét xoay xoay người nhìn nó.
-         Kiếm được you rồi nha Montser!.
-         Ủa sao sao mấy người ở đây?
-         Mấy người đâu. Có một người à hihi!
-         Thì thì tui nói you đó. Đâu ra ở đây vậy?
-         Đi kiếm you chứ ở đâu, hihi hỏi lạ.
-         Kiếm tui chi?
-         Chơi chứ chi. Mệt quá tính đứng đây hỏi hoài hả, lên xe đi ăn kem đi.
-         Tự nhiên ăn kem gì giờ này, tui phải về.
-         Mệt nha, cấm từ chối, lên xe mau.
-         Ê! Nói chuyện gì kiểu ra lệnh hả?
-         Ừ đó rồi sao?
Con nhỏ không nói không rằng nắm tay đẩy nó đi lại xe, một người đàn ông khá trẻ bước ra mở sẳn cửa xe gật đầu chào, nó chỉ kịp quay lại nói với thằng bạn đang đực mặt ra nhìn.
-         Ê mày về trước nha!
-         Khoan! Mà con nhỏ đó là ai mậy?
-         Giang hồ chứ ai!
“Rầm” cửa xe đóng, nó không biết thằng bạn có kịp nghe để kêu người cứu nó khỏi tay con nhỏ giang hồ ngang nhiên bắt cóc nó đi ăn kem không nửa. Nó ngồi nhìn nhìn con nhỏ đang cười vui vẻ chồm lên phía trước  nhìn đường.
-         Nè! Sao you ở đây được vậy?
-         Thì tui về Việt Nam chơi, tui kiếm you.
-         Sao biết tui ở đây kiếm?
-         Bí mật!
-         Bí mật con khỉ. Mà về Việt Nam hồi nào?
-         Tui về hai ngày rồi.
-         Ba mẹ you đâu?
-         Thì ba mẹ tui ở nhà chứ đâu.
-         Nhà ở đâu?
-         Nhà ở thành phố Hồ Chí Minh.
-         Hả? Rồi sao you chạy tuốt ở đây?
-         Tui đi kiếm you.
Nói chuyện với con nhỏ ngang ngược này thà nói chuyện với cái cửa sổ coi bộ sướng hơn, quê độ nó không thèm hỏi nửa, con nhỏ cười khúc khích vui vẻ nhìn đường tiếp. Xe dừng lại ở một quán caffe lớn nhất nhì thành phố (hồi đó vẫn là thành phố trực thuộc tỉnh). Con nhỏ hồn nhiên kéo nó vào trong quán rồi kêu ra cả đống kem, đếm cũng hơn chục ly đủ loại trên bàn. Nó còn chưa biết ăn món nào thì con nhỏ đã đưa ly kem con nhỏ vừa ăn mấy muỗng cho nó.
-         Nè! Ăn đi! Kem ngon lắm luôn!
-         Ờ ờ! Để tui ăn ly khác.
-         Không! Ăn ly này đi!
-         Nhưng…
-         Ăn!
Con nhỏ trợn mắt nhét ly kem vào tay nó rồi vui vẻ cầm ly kem khác lên ăn. Nó lắc đầu ngồi ăn ly con nhỏ đưa. Lần này cũng không áp lực như lần trước vì lúc về nó có hỏi cô giáo mới biết ăn uống chung với nhau không có bị sida. Chưa kịp ăn hết ly này con nhỏ đã giật lại đưa ly khác của con nhỏ đang ăn cho nó. Cứ như vậy nó toàn phải ăn kem của con nhỏ chứ không được ăn ly nào chính thức là của mình, người gì ngang ngược kỳ cục. Ăn kem no nê, cái cổ họng của nó gần như đóng kem, rát rát mới được con nhỏ tha cho, chưa bao giờ ăn nhiều kem đến như vậy.
-         Hihi đã hôn?
-         Ờ! Rát cổ họng luôn chứ đã gì nửa.
-         You ăn kem dở ẹc ha.
-         Thì nào giờ có quen ăn kem đâu.
-         Uhm!
Con nhỏ chưa chịu thả cho nó về, còn  đòi đi vòng vòng thành phố chơi. Ô-tô cứ chạy vòng vèo khắp thành phố cho con nhỏ ngắm cảnh, luyên thuyên đủ thứ chuyện, con nhỏ kể tất cả những chuyện xảy ra với con nhỏ trong thời gian qua, từ chuyện con nhỏ vừa tự trồng được rất nhiều hoa trước sân nhà cho đến chuyện mấy tên con trai người nước ngoài theo đuổi con nhỏ ra sao. Nó ngồi im ru nghe, thi thoảng gật gù cười cho có lệ. Phát hiện ra cái mặt của nó có vẻ phân tâm không theo được những câu chuyện của mình, ngay lập tức con nhỏ nhéo mũi nó một cái nhìn chằm chằm.
-         Nè! Nảy giờ you có nghe tui nói gì hôn hả? Bộ you hổng thích nghe chuyện của tui hả?
-         Ờ không phải?
-         Chứ sao mặt you ngơ ngơ vậy? Bộ you có chuyện buồn hen?
-         Ờ không có.
-         Có! Nói tui nghe coi, chuyện gì hả?
-         Không có gì.
-         Nói đi, nói tui nghe đi…đi!
Con nhỏ vỗ vỗ vai kê sát mặt vào nó thuyết phục, thôi kệ dù sao con nhỏ cũng phát hiện thái độ nó rồi, nói con nhỏ biết cũng không sao.
-         Ờ! Tui được tuyển vô đội đá banh, nhưng chắc chắn nhà tui sẽ cấm không cho tham gia, chỉ bắt tui học thôi.
-         Đá banh hả? Tui biết trò này. Bộ you thích đá banh lắm hả?
-         Ờ! Tui mê lắm.
-         Sao you hổng thử xin gia đình you.
-         Khỏi xin cũng biết không cho. Tui lâu lâu đá banh với mấy đứa hàng xóm còn bị cấm suốt nói gì vụ này.
-         Vậy you được đi đá bao lâu rồi?
-         Tui đi tập cho đội được một tuần rồi. Ngày nào cũng phải nói dối kiếm cớ đi, giơ hết biết cớ gì rồi, đâu có nói dối mỗi ngày được. Mai tui chắc tui phải xin huấn luyện viên rời đội thôi, chán thiệt.
-         Uhm! Khó thiệt hen.
Con nhỏ nhíu mày khoanh tay ngồi suy nghĩ, mặt con nhỏ căng thẳng còn hơn nó luôn.
-         Nhưng you thực sự thích đá banh lắm hả?
-         Uhm! Rất thích.
-         Vậy you đừng bỏ cuộc, hãy cố gắng làm chuyện mình thích đi nè. Tui ủng hộ you.
-         Ờ cảm ơn. Nhưng nhà tui không ủng hộ cũng như không.
-         Hihi tui sẽ suy nghĩ cách giúp you được đi tập mà hổng ai biết.
-         Cách gì?
-         Tui sẽ nghĩ ra, tui thông minh lắm đó. Hihi mai you dẫn tui đi lại chỗ you tập luyện nha.
-         Chi!
-         Tui muốn coi thử. Hihi tui về đây chơi hổng đi với you tui đi với ai.
-         Tào lao nửa? Làm như về đây quen có mình tui vậy. Bạn bè, người thân you đâu.
-         Kệ tui đi. Giờ you cho tui đi hôn? Hổng cho tui về méc nhà you vụ you đi đá banh đó.
-         Ê! Chơi gì hâm dọa nha. Ờ biết nhà tui đâu đâu đòi méc.
-         Hổng sợ hả?
-         Mắc gì sợ.
-         Hihi được rồi you nhớ đó, dám thách tui nha.
Con nhỏ chu miệng thách thức nó rồi quay lên nói với anh lái xe.
-         Anh Nhân ơi chở tụi em tới nhà số… dãy…hẻm…đường…nha.
Anh lái xe không nói gì chỉ mĩm cười nháy mắt một cái với con nhỏ. Còn nó thì hả hốc miệng nhìn con nhỏ không nói nên lời. Làm sao con nhỏ biết rành cả địa chỉ nhà nó đang ở luôn vậy nè trời, chưa kịp phản ứng gì nó lại phải đối mặt với cái mặt liếc liếc cười cười trêu ngươi của con nhỏ, gian xảo thấy sợ luôn.
-         Sao rồi? Sao mặt you xanh quá dzạ?
-         Ờ ờ thì…nhưng mà…thì..ờ sao you biết hay vậy?
-         Hihi bí mật. Mà thấy tui hay chưa, you đừng hòng thoát khỏi tay tui.
-         You là quỷ chứ không phải con người! Gian thấy ớn!
-         Hứ! Nói xấu tui đi, đỡ hơn you. Đồ Monster đáng ghét!
Vậy là hai đứa lại quên vấn đề cũ xoay qua tranh cãi coi đứa nào xấu hơn đứa nào. Thoáng chốc xe đã về đến gần nhà nó, hơi chột dạ sợ con nhỏ làm thiệt vô nhà méc thì chỉ có nước cuốn gói ra đường ở luôn.
-         Anh Nhân ơi ngừng xe ở đây được rồi hihi.
Con nhỏ lại quay qua nhìn nó.
-         Chọc you thôi tui hổng méc đâu. Mai tui sẽ đến đón you đi tập đá banh hen, you mà trốn tui vô méc thiệt ráng chịu.
-         Ờ ờ đi thì đi. Tối ngày đe với dọa, mắc mệt.
-         Hihi cho you chết! Ngủ ngon hen.
-         Ờ!
Nó bước ra khỏi xe, ô-tô lăn bánh rời khỏi hẻm, con nhỏ vẫn lú đầu ra khỏi cửa xe vẫy vẫy tay chào nó.
Sáng, lại phải kiếm cớ gì đó để được ra khỏi nhà buổi sáng. Hỏi vòng vo một hồi cuối cùng nó cũng được dì cho đi, nhét vội bộ quần áo đá banh vào cặp, nó ghé nhà thằng hàng xóm cách nhà mấy căn lấy đôi giày tập rồi đi bộ ra đầu đường. Xe con nhỏ đậu sẵn từ bao giờ, con nhỏ thì ngồi vắt vẻo trên mũi xe cứ như đang tắm nắng không bằng.
-         Hi you!
-         Chờ lâu chưa?
-         Khoảng 20 phút.
-         You ăn sáng chưa?
-         Ờ chưa.
-         Mấy giờ mới tập?
-         Còn một tiếng nửa.
-         Hihi vậy đi ăn sáng hen.
-         Ờ!
Hai đứa kéo nhau đi ăn sáng ở một quán ăn khá lớn, tất nhiên nó và con nhỏ chỉ việc ăn uống còn chuyện trả tiền là do anh Nhân lo. Hồi đó còn nhỏ, suy nghĩ đơn giản, có người lớn dẫn đi ăn uống là tự nhiên, vui vẻ bình thường chứ chưa biết sĩ diện như bây giờ, đôi khi con nít cũng hay, vô tư không phải tính toán, không phải suy nghĩ như khi lớn rồi. Ăn xong hai đứa đi lên sân tập cách đó không xa. Sau khi thay quần áo và nhận cả đống trêu chọc của con nhỏ nó mới được ra tập bóng với bao ánh mắt tò mò của cả thầy huấn luyện viên và bạn bè cùng đội. Con nhỏ ngồi trên nóc xe quan sát trong khi anh Nhân thì đi kiếm quán caffe ngồi chờ. Sau khi cùng cả đội mang bóng, các loại dụng cụ hỗ trợ ra thì cả đội bắt đầu màn khởi động có lẽ trên thế giới không đội bóng nào có được đó là “lượm kim tiêm”. Đây là phần rất đáng buồn mà thành viên nào trong đội cũng tủi thân chán nản nhất, đến giờ nghĩ lại càng ức chế vì cách làm bóng đá của những người có trách nhiệm. Thời đó cả cái sân vận động to đùng, cửa đóng then cài, quanh năm cũng chẳng sử dụng bao nhiêu nhưng không hiểu tại sao họ không cho tụi nó được vào tập. Các đội trẻ từ U19 trở xuống phải tự tìm chỗ tập cho mình ở quanh sân ở mấy bãi đất trống, các con đường rộng gần đó, vì vậy trước khi tập luyện cả đội phải tỏa đi xung quanh để lượm sách hết các kim tiêm của những tên nghiện bỏ lại vào đêm trước. Bóng tụi nó tập cũng là bóng cũ của đội một thải ra, trang thiết bị đa phần do huấn luyện viên tự chế, cho nên đứa nào cũng thèm thuồng mỗi lần nhìn các đàn anh từ sân tập đi ngang qua. Điều tụi nó mong muốn chỉ là được vào sân tập đàng hoàng cũng như có bóng, có giày, có mọi thứ tốt như các anh ở đội một. Thấy nó lui cui trong bụi, con nhỏ mon men đi lại gần, nó vội xua tay.
-         Nè! Đừng có lại đây, đạp ống chích bây giờ.
-         Ủa? Sao vậy? Sao mọi người làm vậy?
-         Ờ thì…
Nó vừa tìm lượm kim tiêm vừa giải thích hết mọi chuyện với con nhỏ, tất nhiên nghe xong hết con nhỏ nhảy dựng lên tỏ thái độ bất bình vì cách đối xử của những người quản lý dành cho đội trẻ tụi nó. Chẳng những vậy con nhỏ còn đến gặp luôn thầy huấn luyện bày tỏ sự quan ngại sâu sắc, sau khi biết thầy cũng không có quyền gì, con nhỏ còn nói sẽ nhờ người lớn tìm người có quyền để phản ánh bức xúc làm nó hoảng hồn hết lời ngăn cản. Không biết con nhỏ có làm thiệt hay không nhưng hai ngày sau đó, đội của nó tự nhiên nhận được bóng mới, giày mới. Trở lại ngày hôm đó, phản ánh bức xúc với thầy huấn luyện vô ích, con nhỏ đùng đùng bỏ về xe ngồi chống cằm quan sát nó tập luyện cùng đội. Ai cũng hỏi con nhỏ là ai mà làm rộn cả đội, nó cũng chỉ biết cười trừ nói là nhỏ chị họ đi theo chơi. Tập xong, nó định nói chuyện riêng xin rời đội thì con nhỏ chen vào không cho nó nghỉ rồi kéo tay đi ra xe.
-         You có thực sự muốn tiếp tục hông? Tui thấy you đá banh trong điều kiện  tệ như vậy thật nguy hiểm, hổng tốt chút nào.
-         Ờ cũng lo nhưng tui mê chơi bóng lắm. Ráng tập tới hè tụi tui được đi thi đấu giải toàn quốc đó. Tui chỉ lo nhà tui biết rồi cấm thôi chứ ba cái vụ này tui chịu được.
-         Bó tay you luôn. Thôi được, you cố gắng tập nha, tui hy vọng you sẽ vui khi chơi đá banh. Nhưng tui vẫn hổng thích you chơi trò này chút nào, vừa nguy hiểm, hổng có gì vui hết.
-         Ờ ờ!
-         Anh Nhân ơi hãy tìm cho Cherry một nơi có internet nha.
Anh Nhân gật đầu, có thể để ý anh Nhân hoàn toàn ít lên tiếng nếu không muốn nói là suốt khoảng thời gian đi cùng con nhỏ và nó, anh chưa từng nói một từ nào. Xe dừng lại ở một quán có nhiều máy tính.
-         Nè! You biết sử dụng máy tính và internet hôn?
-         Hả? Internet là gì? Máy tính thì tui biết, tui chơi điện tử hoài chứ gì.
-         Hihi đồ ngố!
-         Kiếm chuyện hoài nha.
Nói không phải khoe chứ hồi đó nó làm gì biết internet là gì, chỉ biết chơi game bằng máy tính ở tiệm game gần nhà thôi.
-         Được rồi! Tui sẽ hướng dẫn you sử dụng internet và yahoo.
-         Hả? Internet là trò gì, rồi ya-ua là sao nửa?
-         Đồ khùng! Internet hổng phải game, yahoo chứ hổng phải ya-ua.
-         Ờ ờ ai biết!
Con nhỏ bắt đầu dạy nó internet là gì, rồi sử dụng yahoo là gì, sau đó bắt nó ngồi tạo nickname. Mò mẫm một hồi cũng tự tạo được, con nhỏ ngừng chơi game quay qua kiểm tra.
-         Đâu coi coi tạo nickname gì ròi!
-         Nè!
Nó tỉnh bơ khoe chiến tích cái nickname yahoo đầu đời của mình “dexom007”. Con nhỏ nhìn nickname xong trợn mắt nhéo nó một cái.
-         Cái đồ khùng! Đặt nick gì vô duyên! Làm lại cái khác mau.
-         Ê! Tên hay chê cái gì.
-         Đặt tên lại đàng hoàng mau.
-         Cái này không sài được hả?
-         Hông!
-         Ờ từ từ, làm dữ vậy.
Nó nhún vai ngồi tạo cái tên khác, đó chính là nickname yahoo cũng đồng thời là e-mail đăng ký facebook của nó bây giờ. Phải ngồi giải thích con nhỏ mới đồng ý cái nick yahoo này của nó.
-         Nickname ý nghĩa đó. Sau này hãy chăm sử dụng internet và nhất là yahoo nha.
-         Ờ!
Đó là lần đầu tiên nó biết đến internet, biết sử dụng yahoo để tìm bạn, tất nhiên trò chat chít làm quen với con gái hấp dẫn hơn game nhiều nên từ đó nó mê mẩn luôn, không thèm chơi máy tính ở tiệm game gần nhà nửa.
-         Nè! Giờ về nha you sẽ có bất ngờ.
-         Bất ngờ gì?
-         Về đi rồi biết hihi!

Con nhỏ vui vẻ cùng anh Nhân đưa nó về nhà. Đúng là có bất ngờ thiệt, không hiểu con nhỏ làm cách nào mà tự nhiên dì nó kêu nó đi học thêm buổi sáng bởi vì trường vừa gửi giấy về  thông báo nó phải tăng ca học thêm buổi sáng để đảm bảo sang năm nó có thể thi đậu tốt nghiệp lớp 9. Việc này nó cứ hỏi hoài mà con nhỏ cứ chu miệng bí mật nhất quyết không tiết lộ. Đây cũng là điều rất ý nghĩa mà con nhỏ giúp nó, nói cho hoành tráng một chút đó là giúp nó giữ lại ước mơ của một thằng nhóc mê bóng đá. Cho dù sau này nó chuyển nơi sinh sống, con đường đá bóng đứt gánh giữa đường nhưng nó vẫn cảm ơn con nhỏ vì đã giúp nó được chơi bóng trong một học kỳ. Sau hôm đó con nhỏ còn đi chơi với nó thêm một tuần rồi rời khỏi Việt Nam, khi đi con nhỏ chẳng nói chẳng chào nó một lời, chỉ đơn giản bất ngờ xuất hiện rồi bất ngờ biến mất. Kể từ lần đó, nó không còn gặp lại con nhỏ lần nào, ký ức về con nhỏ cũng dần trôi vào lãng quên…Nhưng mọi chuyện đâu có đơn giản như vậy, không gặp, lãng quên…có lẽ chỉ riêng nó tưởng vậy, biết vậy, còn phía ngược lại, ai mà biết được ai đó có thực sự biến mất hay không.